Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2854 lượt.
òng tham không đáy.”
Sắc mặt Cố Hạ càng trở nên tái nhợt, môi mấp máy dường như không nói nên lời, anh nói cô lòng tham không đáy, đã cùng giường cùng chiếu gần nửa năm trời, cuối cùng đổi lại chỉ là thế này, nước mắt rưng rưng nơi hốc mắt, cô ngẩng đầu lên, dường như rất gian nan mới có thể nói nên lời, “Triển Thiểu Huy, anh thật sự quá ích kỉ.”
Cố Hạ chạy ra ngoài, thì ra tình yêu của bọn họ chỉ là một đóa hoa đêm, lúc nở rộ dù có rực rỡ cỡ nào nhưng cũng rất ngắn ngủi, sau khi sắc hoa nở rộ rực rỡ, bầu trời đêm vẫn tối mịt, thứ con người ta nhận được chỉ là những mảnh tàn vụn vỡ.
Triển Thiểu Huy không đến tìm cô nữa, Cố Hạ cảm thấy lòng nhói đau, không thể nói rõ đau thế nào, dường như lồng ngực trống rỗng. Trạng thái ấy ảnh hưởng đến công việc khiến cô phạm sai lầm, lúc Trâu Nhuận Thành gọi cô vào văn phòng cũng nhìn thấy hình như cô rất tiều tụy, nhẹ giọng nói: “Cô ngồi đi.”
Tóc mái trên trán quá dài, lúc cúi đầu có thể che khuất cả khuôn mặt, Cố Hạ ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh ta, “Anh muốn nói gì thì cứ nói đi.”
Trâu Nhuận Thành yên lặng một lúc, nhưng rồi vẫn mở miệng, “Cố Hạ, cô chủ động làm đơn từ chức đi, còn số tiền bồi thường kia thì quên đi.”
Số tiền bồi thường anh ta nói chính là một khoản tiền phạt, mấy ngày nay tinh thần Cố Hạ không được tốt, phạm một sai lầm rất lớn trong công việc, một nhân viên trong tổ tiêu thụ lúc tính giá đã báo sai một con số mà Cố Hạ cũng không phát hiện ra, dựa theo bảng báo giá của anh ta mà làm, đơn đặt hàng này không lớn, có thể cũng bởi vì nguyên nhân này mà người xét duyệt sau đó cũng không để ý lắm, mặt khác công việc khá nhiều nên đã xảy ra sơ sót này, vậy nên đơn hàng này chẳng những không có lợi nhuận mà công ty còn phải bồi thường gần một trăm vạn. Loại sơ sót sinh ra sai lầm này nhất định công ty sẽ xử lí, theo quyết định xử lí của giám đốc thì nhân viên phải bồi thường tiền, mỗi người ngoại trừ bồi thường 1% tổn thất của công ty còn phải trừ nửa năm tiền lương. Dường như Trâu Nhuận Thành cảm thấy có chút khó xử, nói thêm: “Công ty lấy việc kiếm lợi nhuận làm mục tiêu, phạm phải sai lầm này cần phải có người đứng ra gánh vác trách nhiệm thì cả công ty mới yên được, nếu cô chủ động từ chưc, mọi người đều có thể giữ lại mặt mũi.”
“Tôi biết rồi.” Cố Hạ nói khẽ, quyết định xử lí của công ty đã ban hành, Trâu Nhuận Thành vẫn muốn cô từ chức, đây hẳn là ý của người nào đó.
Trâu Nhuận Thành không muốn cứ yên lặng như vậy, hỏi: “Cô có còn yêu cầu gì không?”
“Không có.” Sau nửa ngày, Cố Hạ đã biết rõ còn hỏi một câu, “Đây là ý của Triển thiếu, đúng không?”
“Cố Hạ, cô cũng đừng trách đại ca.” Trâu Nhuận Thành khuyên nhủ, “Cô chủ động từ chức đối với công ty và với cả cô đều tốt, có trừ lương cô thì trên cơ bản cũng không được bao nhiêu, vả lại, với vị trí của cô mà còn bị xử phát thì sau này tiền đồ ở Khải Hoành cũng rất có hạn.”
“Tôi hiểu rồi.” Cố Hạ nói, “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi xuống trước đây, tôi phải về hoàn thành tất cả công việc còn lại.”
Trâu Nhuận Thành phất tay ý bảo cô rời đi, đến khi Cố Hạ xoay người đi được vài bước thì gọi cô lại, đứng dậy từ bàn làm việc đi tới, “Cố Hạ, cô gọi điện thoại cho đại ca đi, đừng giận dỗi nữa, cứ tiếp tục gây sự như vậy cũng không có ý nghĩa gì, ở vào vị trí của đại ca, anh ấy rất khó xử, anh ấy thật lòng thích cô, còn cô nha, vẫn phải vui vẻ mà biết điểm dừng đi.”
Mấy ngày nay tối nào Triển Thiểu Huy cũng kéo bọn họ đi uống rượu, Trâu Nhuận Thành biết rõ lòng đại ca thật sự không thoải mái nghĩ muốn khuyên nhủ Cố Hạ.
Cố Hạ quay đầu đi, “Anh sẽ không hiểu đâu.”
Một mặt
Cố Hạ gặp lại Triển Thiểu Huy ở một nhà hàng, khoảng hơn 8h tối, ngày đó cô vừa bị một công ty từ chối, sau khi rời khỏi Khải Hoành, cô nộp một đống sơ yếu lí lịch, cũng nhận rất nhiều cuộc điện thoại gọi phỏng vấn, cuối cùng cô nhận một công ty cũng không tệ lắm. Chẳng qua cô vừa mới đi làm hai ngày thì hôm nay bộ phận nhân sự gọi đến nói cô phải tạm thời rởi khỏi vị trí, trưởng phòng áy náy: “Cô Cố, chúng tôi không thể thuê cô được.”
Cố Hạ cảm thấy bất ngờ, đối phương cũng giải thích nguyên nhân, “Cô Cố, chúng tôi chỉ muốn làm ăn yên ổn thôi, không muốn đắc tội với người khác, càng không muốn đối địch với tập đoàn Triển thị. Cô