Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342857

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2857 lượt.

rẻ tuổi quá liều mạng làm việc nên về già bệnh tật quấn thân, thời gian trước đã rút lui khỏi vị trí của mình, chuyển giao sự nghiệp cho con trai. Sau khi con trai đã đưa công việc làm ăn của nhà họ Triển vào quỹ đạo ông mới thoải mái ra nước ngoài tiếp nhận trị liệu cùng dưỡng bệnh, tuy sức khỏe không tính là quá tốt nhưng gương mặt còn giữ được vẻ khí khái, từng động tác giơ tay nhấc chân đều lộ ra vẻ uy nghiêm.
Triển Thiểu Huy chạy tới, “Ba ba, sao ba lại tới đây? Cũng không báo trước cho con một tiếng.”
“Hai năm trôi qua rất nhanh, chúng ta cứ nói trước như vậy, sau này con đỡ phải nói ba ép con.” Triển lão gia đứng ngay cầu thang nhìn nhìn, cũng không quá hứng thú với nhà của Triển Thiểu Huy, lại chẫm rãi đi về phía cửa trước, lúc sắp ra khỏi biệt thự, ông dừng chân nhìn thoáng vào trong nhà, nói một câu: “Trình độ thưởng thức của chúng ta cũng không kém như vậy chứ?”
Triển Thiểu Huy không biết ba đang nói căn nhà hay là nói người phụ nữ của mình, cũng từ chối cho ý kiến về việc này. Hai ba con tùy tiện nói vài câu, sau đó Triển lão gia được người khác đỡ vào xe hơi trong vườn, hôm nay ông còn muốn đến thăm vài người bạn, cũng không cần Triển Thiểu Huy đi cùng.
Đến khi xe hơi đã đi, Triển Thiểu Huy mời trở vào đại sảnh, nhìn thấy Cố Hạ vẫn đứng thẳng tắp bên cạnh ghế salon, sắc mặt trắng như tờ giấy, cả người cũng yếu ớt như tờ giấy, Triển Thiểu Huy đi tới, giải thích: “Ba anh không dễ nói chuyện, cho nên anh không giới thiệu em với ông ấy.”
Cố Hạ ngẩng đầu nhìn anh, cô chậm rãi nâng tay phải lên, bàn tay vuốt ve chùm chìa khóa nặng trịch sáng nay Triển Thiểu Huy đã đưa cho cô, giọng nói nặng nề thốt ra, “Thì ra anh nói vĩnh viễn ở bên cạnh em là chỉ em vĩnh viễn làm tình nhân của anh.”
“Nếu như chúng ta không kết hôn, chỉ cần em nguyện ý ở bên em, em sẽ không quan tâm đến hôn nhân, không quan tâm đến pháp luật có tán thành hay không, không quan tâm người nhà của em có thừa nhận hay không, không quan tâm đến việc cưới hỏi đàng hoàng hay chỉ vĩnh viễn sống cùng nhau; nhưng mà thì ra anh vẫn sẽ kết hôn, hơn nữa còn là hai năm sau, chỉ là đó không phải là em mà thôi.” Cho tới bây giờ Cố Hạ mới cảm thấy người đàn ông đang đứng trước mặt mình lạ lẫm như vậy, cô ném thật mạnh chìa khóa vào người anh, dường như muốn gào lên, “Triển Thiểu Huy, sao anh có thể ích kỉ như vậy?”
Chùm chía khóa nện vào ngực Triển Thiểu Huy rồi nặng nề rơi xuống mặt đất, phát ra âm thanh rất nhẹ, Triển Thiểu Huy nhíu mày, “Anh ích kỉ? Anh cho em những thứ tốt nhất, hôn nhân chỉ là hình thức, chỉ theo nhu cầu mà hợp tác mà thôi, anh đã nói với em rồi, từ nay về sau nơi này mới là nhà của anh, sau này anh chỉ biết một mình em, em còn ầm ĩ như vậy, rốt cuộc em muốn thế nào đây?”
“Đây không phải là gia đình của anh. Đây chỉ là một trong số những căn nhà của anh thôi, trước mắt có thể đây chỉ là một ngôi biệt thự anh thích nhất mà thôi, lúc nào anh cũng có thể xây thêm những căn nhà mới, sau đó lại nuôi thêm mười hay tám người trong đấy.” Cố Hạ lạnh lùng nói, “Nghe nói ba anh cũng nuôi không ít tình nhân ở bên ngoài, đây có phải là truyền thống của nhà anh không? Triển Thiểu Huy, em cho anh biết, em sẽ không làm một trong số những tình nhân của anh.”
“Anh là hạng người gì chẳng lẽ em lại không biết sao?” Triển Thiểu Huy thật sự bị Cố Hạ khiến cho bực bội, thời gian tốt đẹp vừa qua không phải chỉ để dẫn tới sự tình này, “Em cứ nghi thần nghi quỷ như vậy rốt cuộc là muốn thế nào đây?”
Sắc mặt Cố Hạ trở nên lạnh lùng, thật lâu sau mới nói: “Em sẽ không chia sẻ người đàn ông của mình với người phụ nữ khác, cho dù trái tim người đàn ông này ở chỗ em. Em sẽ không làm tình nhân của anh, sẽ không để cho con của em bị người khác gọi là con riêng. Nếu chúng ta đã không có tương lai thì hãy kết thúc ở đây đi.”
Trong nháy mắt không khí trong đại sảnh trở nên nặng nề, hơi thở của Triển Thiểu Huy trở nên dồn dập, anh chưa từng đối xử dịu dàng như vậy với một người phụ nữ, bây giờ người phụ nữ này còn nói muốn kết thúc, cơn tức ngút trời từ dưới biển sâu xông lên đầu, Triển Thiểu Huy chấn vấn cô: “Em đang uy hiếp anh sao? Cố Hạ, cái gì khiến em cho rằng em có thể uy hiếp được anh, có phải em muốn vị trí chủ nhân trong căn nhà chính kia của anh không? Hôm nay anh nói để em rõ, em không thể trở thành bà Triển được đâu, vị trí kia em không thể ngồi nổi, đừng có ỷ vào việc anh thích em mà sinh l