Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2868 lượt.
ta gặp lầm vài người, sau đó lại cho ta gặp được đúng người, cố tình làm như vậy là để cho chúng ta cảm kích ông ấy.”
Biến hóa
Sau giữa trưa ánh mặt trời chiếu vào cửa sổ, cả đại sảnh đã sáng ngời, ánh đèn treo bốn phía trên bàn mạt chược tản ra ánh sáng mạnh mẽ, tuy bên ngoài đã là mùa đông nhưng trong phòng lại không cảm thấy lạnh chút nào, hoa cỏ nhờ sự ấm áp trong phòng mà nở rộ kiều diễm. Có cả nam lẫn nữ ngồi trên bàn mạt chược, bài của Trâu Nhuận Thành rất tốt, chỉ một màu, trong tay đã xếp được ba đường giang, mặt dương dương tự đắc cười đánh một quân bài ra.
Có người la lên “bính”, Trịnh Giang Hà ngồi bên phải Trâu Nhuận Thành, Trịnh Giang Hà không ra tay, người bạn gái ngồi bên cạnh anh ta ngã bài, sau đó đánh ra một quân rồi ghé vào bên tai Trịnh Giang Hà cười nhẹ, từ nụ cười trên mặt có thể nhìn ra bài trên tay hẳn là không tệ. Kế tiếp đến phiên Tiết Đồng, vừa cầm bài vừa cau mày, ngồi bên cạnh cô là một cậu bé khoảng ba bốn tuổi, chẳng những vẻ ngoài xinh xắn, hành động cũng vô cùng thông minh linh hoạt, đôi mắt thật to, con ngươi đen lại sáng ngời, đang cầm hai đồng cắc trong tay chơi. Tiết Đồng nhìn nhìn những người khác, bài của mỗi người đều không nhỏ, Trịnh Giang Hà cũng đang liếc mắt nhìn cô, chắc đang đợi cô ra pháo, lúc này đánh phải vô cùng cẩn thận, cô chuẩn bị quyết định đánh ra một quân bài, ôm ôm vai cậu bé, “Thành Thành, quân này đánh ra được không?”
Long Thành ngẩng đầu nhìn, “Không thể đánh.”
Tiết Đồng lại đổi một quân khác, tiếp tục hỏi con, “Còn quân này?”
Thành Thành dừng tay, quay đầu chạy tới chỗ ba mình, tức giận bất bình chỉ vào Trâu Nhuận Thành, mách: “Ba ba, chú ấy mắng mẹ, chú ấy nói mẹ đần, chú ấy là người xấu.”
Long Trạch sờ đầu cậu bé, “Dù có thế con cũng không được ném lung tung nha. Đã nói với con bao nhiêu lần, không được nghịch bậy, nếu ném bị thương những người khác thì sao?”
Thành Thành ngửa đầu lên, “Không đâu ba ba, bây giờ con ném rất chuẩn, ba đã nói phải bảo vệ mẹ, con phải đánh người xấu, không để cho bọn họ ăn hiếp mẹ.”
“Chú ấy chỉ nói giỡn thôi.” Long Trạch nói, cố ý nghiêm mặt, “Con xem, con biến nhà của chú Triển thành cái dạng gì rồi?”
Tiết Đồng cũng đi tới, kéo con sang, “Được rồi, Thành Thành, đừng để ý đến chú Trâu nữa, về nhặt lại mạt chược đi, bị con ném khắp nơi rồi, mọi người không đánh được nữa kìa.”
Thành Thành nhìn ba mẹ, vẫn không tình nguyện ngừng tay, tháo chạy quanh phòng nhặt mạt chược lại, Tiết Đồng cũng đi nhặt phụ. Trong phòng không còn ồn ào như trước nữa, Triển Thiểu Huy bưng tách trà lên, nhấp một ngụm, “Trong đám bạn chỉ có anh là tự do nhất, công ty cũng không thèm trông nom, chạy khắp nơi trên thế giới, sao lại không tiếp tục chuyến đi vòng quanh trái đất nữa mà cam lòng trở về đây?”
“Không phải sắp tới tết rồi sao? Ba mẹ Tiết Đồng đều ở đây, lúc nào cũng giục chúng tôi về. Chờ đến hết tết chúng tôi lại đi tiếp.” Long Trạch nhìn thấy con mình không còn ầm ĩ nữa, cũng quay đầu bưng tách trà lên uống một ngụm, “Công ty của tôi không lớn như anh, đương nhiên thoải mái hơn một chút, nghe nói hiện giờ anh ngày càng liều mạng kiếm tiền, cũng phải để cho mình nghỉ ngơi một chút chút, tiền cũng không thể tiêu hết mà.”
Triển Thiểu Huy không thích nghe câu này, hình như có người đã từng nói, anh thản nhiên nói: “Trên vai tôi có rất nhiều áp lực, ngồi trên vị trí này không phải muốn làm gì thì có thể làm cái đó. Vẫn khá hâm mộ sự tự do của anh, không quan tâm gì, sống rất thoải mái.”
Long Trạch cười vô cùng đắc ý, “Anh hâm mộ tôi cũng phải. Con tôi vừa thông minh vừa đáng yêu, à, đúng rồi, bà xã của tôi cũng sắp ra sách, cô ấy chụp rất nhiều ảnh, đã có nhà xuất bản đồng ý xuất bản cho cô ấy, sau này cô ấy chính là một tác gia lữ hành.”
“Xuất bản?” Triển Thiểu Huy không quen nhìn dáng vẻ tự đắc kia, đả kích anh ta, “Tự trả tiền à?”
“Tự trả tiền cũng là xuất bản.” Long Trạch nói.
Triển Thiểu Huy hừ một tiếng, lành lạnh nói: “Tôi thấy anh hãy chuẩn bị mua toàn bộ số hàng tồn kho về đi, với trình độ chụp ảnh của vợ anh, có thể bán được vài chục cuốn đã là không tệ rồi.”
Long Trạch không thích người khác nói người nhà của anh ta, đang chuẩn bị phản bác, vừa định mở miệng thì lại nở nụ cười, “Tôi thấy không phải anh đang hâm mộ tôi mà anh đang hoàn toàn ganh tị với t