pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2851 lượt.

ôi.”
“Tôi ganh tị?” Triển Thiểu Huy khinh thường nói: “Anh có cái gì đáng để tôi ganh tị.”
“Đương nhiên là ganh tị với gia đình mỹ mãn của tôi, anh xem, con tôi đã có thể đánh đấm được, còn anh thì ngay cả bà xã cũng không thấy bóng dáng đâu, cho dù sau này có kết hôn thì nhất định cũng sẽ không ân ái được như chúng tôi, có con cũng nhất định không đáng yêu bằng con tôi.” Long Trạch tựa hồ như để chứng minh lời mình, cầm lấy cái ly không quơ quơ, nhìn về phía bàn ăn gọi một tiếng, “Thành Thành, đi rót cho ba ly nước.”
Thành Thành đang ôm một con gà nướng ăn ngon lành, trên tay toàn là dầu mỡ nhưng vẫn bỏ đồ ăn xuống, chạy tới thật nhanh, cầm ly đi rót nước, Long Trạch đắc ý nói: “Ganh tị không?”
“Anh cứ tiếp tục lên mặt đi.” Triển Thiểu Huy nhìn ngược nhìn xuôi cậu bé trai, còn có Tiết Đồng cười sáng lạn, cả nhà ân ân ái ái, ít nhiều gì anh cũng thấy hâm mộ, “Con của anh ba tuổi hay bốn tuổi rồi? Suốt ngày chạy chạy nhảy nhảy, thoạt nhìn hoạt bát hơn rất nhiều so với mấy đứa trẻ khác.”
“Đó là đương nhiên, cũng phải nhìn xem ba của nó là ai chứ.” Long Trạch dường như không hề biết khiêm tốn là gì, “Ba tuổi, nó sinh vào đầu tháng 11, chính là vào năm tôi và Tiết Đồng kết hôn.”
Triển Thiểu Huy nhàn nhạt “ừ” một tiếng, mắt tối lại rũ xuống, anh nhớ tới năm đó, tháng 11 Long Trạch ôm một đứa con, người phụ nữ của anh lại ra đi. Trời thu mang theo cái lạnh buốt, đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy Cố Hạ, trong trí nhớ hôm ấy mưa liên tục, nhớ đến trong lòng lại dậy sóng. Hình như tháng 11 rất dễ dàng phát sinh nhiều chuyện, chẳng hạn như tháng 11 năm ấy anh bị người ta đuổi giết cực kì chật vật, đó là thời khắc chật vật nhất trong đời anh, thiếu chút nữa cả mạng sống cũng không còn, nhưng mà tối hôm ấy là lần đầu tiên gặp Cố Hạ, đến bây giờ không ngờ đã bảy năm.
Thì ra bắt đầu cùng chấm dứt đều ở tháng 11, mấy năm nay, Triển Thiểu Huy luôn thầm giày vò chính mình, đã nhiều năm như vậy nhưng anh vẫn còn nhớ đến chuyện ấy. Anh cầm ly trà lên uống một ngụm, dùng nó vứt bỏ đi những kí ức lung tung này.
Lúc Cố Hạ vừa ra đi, trong lòng anh vô cùng tức giận, Cố Hạ muốn đi thì cứ đi đi, dù sao hai người cũng không còn vui vẻ gì nữa, cứ đi, anh cũng được yên tĩnh, cũng sẽ không buồn phiền nữa, anh sẽ dần dần quên đi Cố Hạ, tìm được một người phù hợp để thay thế cô.
Kết quả lại không phải như Triển Thiểu Huy đã nghĩ, anh không thể quên được Cố Hạ, ngược lại càng ngày càng nhớ rõ hơn, bóng dáng cô dường như có mặt khắp nơi, lúc ăn cơm cũng sẽ nghĩ đến những món ăn cô nấu, khi ăn cô rất thích gắp thức ăn cho anh; nhắm mắt lại dường như cũng có thể nhìn thấy nụ cười tươi như hoa của cô; lúc đi trên đường cũng không tự giác tìm kiếm người nào đó… Cô ra đi, anh lại cảm thấy thiếu đi một thứ gì đó, lòng khó chịu một cách khó hiểu. Cảm giác khó chịu này không hề giảm bớt theo thời gian, ngược lại càng tăng thêm, làm việc cũng không còn tinh thần, nỗi trống rỗng không ngừng lan rộng, giống như muốn nuốt chửng anh.
Có một thời gian dường như ngày nào anh cũng uống rượu, uống rượu vào cũng không biết có nói gì không. Có một ngày Lão Tam nói: “Đại ca, anh đi tìm cô ấy về đi, dỗ dành một chút, gặp được người mình yêu mến không hề dễ dàng, suốt ngày cứ bận rộn ngập đầu như vậy cũng không phải cách.”
Lúc ấy anh khinh thường hừ một tiếng, nhưng mà lại không tự giác nghĩ xem nên bắt đầu tìm từ đâu, đến sinh nhật của anh vào tháng mười hai năm đó, bạn bè đến vô cùng nào nhiệt, anh lại cảm thấy cô đơn, anh thật sự muốn tìm cô trở về, không phải chỉ là vấn đề kết hôn thôi sao? Sau này anh sẽ cố gắng hơn trong sự nghiệp của mình, lại nghĩ cách chống đối lại ý của ba mình, từ từ luông lỏng không nghĩ đến chuyện kết hôn nữa, chắc cũng không đến mức ba sẽ buộc anh phải kết hôn đâu nhỉ! Cố Hạ đã từng nói chỉ cần anh không kết hôn thì cô tình nguyện ở bên cạnh anh.
Vốn Cố Hạ cũng có không ít bạn học, địa chỉ nhà của cô cũng có ghi chép trong hồ sơ nhân viên của Khải Hoành, nếu muốn tìm hẳn là không khó, có một ngày anh đi thị sát một công ty, sau khi kết thúc đi ra ngoài thì gặp được hai người, Trần Đào và Từ Lộ Lộ, Trần Đào có vài hợp đồng với công ty của anh, phụ trách giao dịch, quản lí khách hàng, tới đây làm một số việc, Từ Lộ Lộ chờ Trần Đào làm xong việc cùng nhau đi ăn cơm trưa. Trần Đào đến chào hỏi anh, Triển Thiểu Huy cảm thấy rất trùng hợ