Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?
Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2849 lượt.
ng đôi, tất cả đều giống với suy nghĩ của cô, chỉ có người phụ nữ như vậy mới xứng đôi với anh. Cố Hạ nhìn lướt qua vài lần, mọi người vẫn còn đang hào hứng cười nói bàn tán, không khí náo nhiệt quá nên Cố Hạ cũng nhịn không được bình luận vài câu, tất cả đều đã là chuyện của người khác, cô cũng chỉ tham gia tám chuyện cùng với mọi người trong văn phòng thôi.
Tan làm, Cố Hạ xách túi rời khỏi tòa nhà, đi về phía chiếc xe màu đen có rèm che, một người đàn ông ra khỏi xe, rất ga lăng mở cửa cho cô, rồi sau đó ngồi vào ghế lái, vừa khởi động xe vừa nói: “Muốn ăn ở đâu? Hẳn là em rất quen thuộc với thành phố C, hôm nay anh là chủ chi, em cứ thoải mái.”
Cố Hạ cười, “Đã ba năm em không ở đây, nói không chừng rất nhiều cửa hàng đã không còn nữa, hay là anh quyết định đi.”
Nghiêm Hướng Vĩ vừa lái xe vừa cười nói: “Dù sao bây giờ cũng còn sớm, chúng ta đi thử xem những cửa hàng ấy còn hay không, anh ăn uống cũng không kén chọn, em cứ nói địa điểm trước đi.”
Nhớ thương
Triển Thiểu Huy cũng chỉ ngẫu nhiên nhìn thấy món đồ trang trí nhỏ kia, đã hơn 9h tối, tầng lầu này chỉ còn hai nhân viên tăng ca, chỉ chừa lại đèn bàn, những chỗ khác đều tối đen. Món quà nhỏ kia đã bị ném cùng với giấy tờ vào trong túi rác, nhân viên vệ sinh cũng đã dọn đi để trong kho chứa đồ, trong góc có một cánh cửa, Triển Thiểu Huy đi ngang qua cánh cửa khép hờ cho nên anh đã nhìn thoáng qua, phát hiện bên trong phát ra ánh sáng nhu hòa nhàn nhạt, ở trong bóng đêm nên tất nhiên đã gây chú ý.
Lúc anh đẩy cửa ra thì hình như nghe thấy tiếng cửa như đang gẩy nhẹ dây đàn của một cây đàn cổ, trong không gian vắng lặng âm thanh kia đã động đến nơi sâu nhất trong lòng người, thứ phát sáng chính là chiếc đèn bàn hình chậu hoa kia, cây nấm nhỏ phát sáng rất đáng yêu, ánh sáng trắng nhạt, vàng nhạt, lam nhạt lẳng lặng tỏa sáng bóng đêm, Triển Thiểu Huy đứng trước cửa vào, lòng dần dần chấn tĩnh lại, giống như ánh trăng trên mặt hồ không gió, không có một chút rung động nào, chỉ có ánh trăng chói lọi trên đỉnh đầu.
“Chủ tịch Triển” có người lên tiếng phá vỡ sự yên lặng, “Cửa phòng hôm nay bị hỏng, lúc tan tầm mới phát hiện cho nên còn chưa kịp sửa.”
Người nói chính là nhân viên tầng này, nhìn thấy ông chủ vẫn đứng trước cửa ra vào nên tưởng ông chủ không đồng ý với cánh cửa bị hư, nơm nớp lo sợ giải thích nguyên nhân.
Trịnh Giang Hà bước vào nhìn thấy chiếc đèn kia thì chỉ liếc mắt một cái, không hề nhắc đến nó, sau khi nói chuyện công việc xong, nói: “Đại ca, dạo này không cần phải tăng ca nữa, anh sắp đính hôn rồi, cũng phải dành chút thơi gian bồi dưỡng tình cảm chứ.”
“Tình cảm có thể kiếm tiền sao?” Triển Thiểu Huy không thấy hứng thú lắm, không thèm liếc mắt nhìn anh ta, “Hình như có câu nói chuyện tình cảm gây thiệt hại về tiền tài, lãng phí thời gian tất nhiên là kiếm tiền sẽ ít đi, không bằng kiếm thêm vài hợp đồng nữa.”
“Kiếm tiền là để hưởng thụ cuộc sống.” Trịnh Giang Hà cười nhạt, “Đại ca, đừng…”
“Cậu không có việc gì làm sao?” Triển Thiểu Huy ngắt lời anh ta.
“Có” Trịnh Giang Hà không muốn khuyên anh nữa, tránh cho mình gặp phiền phức, “Dạo này thành phố C mở một triển lãm văn hóa dân tộc, chúng ta cũng đăng không ít quảng cáo lên đấy, cuối tuần này em đến xem xem hiệu quả thế nào.”
Triển Thiểu Huy cũng chưa liếc mắt nhìn anh ta, “Cậu muốn đi chơi thì cứ đi, đừng có kiếm cớ, thời gian cuối tuần tôi cũng không chiếm dụng của cậu.”
Triển lãm văn hóa dân tộc rất náo nhiệt, triển lãm văn hóa cùng nghệ thuật dân tộc, thí dụ như hí kịch, tranh da, thủ công mĩ nghệ dân tộc,… Có rất nhiều thứ đẹp mắt để ngắm nhìn, còn có nhiều món ăn ngon ở quảng trường Thị Dân, khách du lịch kéo đến như kiến, tất nhiên Cố Hạ không thể bỏ qua cơ hội này, hẹn bạn bè cùng tới đó. Trước đó không lâu cô đã lấy được bằng lái nên cũng hơi ngứa tay, đơn giản chỉ cần tranh vị trí lái xe với Nghiêm Hướng Vĩ là có thể tự mình lái xe. Nghiêm Hướng Vĩ cảm thấy xe đi lúc nhanh lúc chậm, nói: “Có phải lúc đi thi lấy bằng lái em đã hối lộ giám khảo không? Lái xe như vậy cũng cho em qua à?”
“Đã hai ba tháng không chạm vào xe cho nên hôm nay không quen một chút.” Cố Hạ đợi đến khi đèn đỏ ngừng xe lại mới trả lời anh ta, “Thật ra trình độ lái xe của em cũng rất cao.”
Nghiêm Hướng Vĩ nhướng mày tỏ vẻ nghi ngờ với những l