Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2821 lượt.
y nhấc chân của anh đều rất trầm ổn ưu nhã, khí phách cùng vẻ sắc bén tản ra khắp nơi, anh đứng trên cao trước đám đông, từ trước đến giờ đều có thói quen được người khác nịnh nọt, không thích nhân nhượng ai, chỉ thích người khác nhân nhượng mình; có đôi khi nói chuyện với người khác cũng rất miễn cưỡng, bởi vì anh luôn có tư chất như vậy. Mà Cố Hạ chỉ là một người phụ nữ bình thường trong đám người, vì cuộc sống vì tương lai mà không ngừng cố gắng, không thích hợp đứng trước mặt mọi người cùng anh.
Lúc làm việc vẫn bận rộn như trước, nhưng mà người đi làm cũng có lúc rảnh rỗi, lúc cùng tán gẫu với bọn họ, Cố Hạ nghe thấy ba chữ “núi Lạc Vân”, nghe xong vài câu đứt quãng, Cố Hạ mở miệng hỏi: “…sắp đi ra ngoại ô chơi sao?”
“Đúng vậy đấy, cô không thấy thông báo trong công ty sao? Tuần này phòng chúng ta tổ chức đi chơi ở núi Lạc Vân vào tối thứ sáu, còn được tắm suối nước nóng nữa nha.”
Còn có một giọng nói khác phàn nàn, “Tôi nói này công ty chúng ta cũng thật keo kiệt, tổ chức đi du lịch ở nơi gần như vậy, mang theo người nhà còn phải tự trả tiền, tôi đã đến núi Lạc Vân rất nhiều lần rồi…”
Cố Hạ nghiêng đầu nhìn nhìn, trai đẹp gái xinh kết thành một đôi khiến cho người ta cực kì hâm mộ, người đàn ông thoạt nhìn có hơi quen mắt, cô gái kia nhìn cô cười thân thiện, ánh mắt còn mang theo một vẻ chờ mong, Cố Hạ đưa khăn quàng cổ cho cô ấy, “Có lẽ cô quàng sẽ càng đẹp hơn.”
Cô gái kia cười nhận lấy choàng lên vai, vừa vặn hợp với quần áo trên người cô, làm toát lên vẻ quý phái ưu nhã, Cố Hạ đứng bên cạnh khen, “Quả nhiên cô rất hợp với màu này, để tôi thử màu khác vậy.”
“Nếu cô đã nhường thì tôi sẽ không khách sáo nữa.” Cô gái kia cười rất sáng lạn, cô cầm một chiếc khăn thêu màu vàng đưa cho Cố Hạ, “Có lẽ màu này cô sẽ thích.”
Trần Mộ chọn màu rất hợp với Cố Hạ, Cố Hạ cười tán thưởng, “Mắt thẩm mĩ của cô thật tốt.”
“Cảm ơn đã khen ngợi, tôi đã từng họp qua cách phối màu.” Trần Mộ không khiêm tốn chút nào, cô ấy chủ động duỗi tay ra với cô, “Tôi tên là Trần Mộ, hôm nay chúng ta làm quen đi.”
Sự nhiệt tình cùng hào phóng của cô ấy khiến cho Cố Hạ rất thoải mái, cười bắt tay với cô ấy, “Tôi tên là Cố Hạ, Cố trong cố ý, Hạ trong mùa hè.”
“Được làm quen ở đây thật vui.” Trần Mộ ý tứ sâu xa nói, kéo người đàn ông đang đứng bên cạnh qua, “Đây là chồng của tôi, Vệ Nam.”
“Chào anh.” Cố Hạ chào hỏi với anh ta, càng nhìn càng cảm thấy anh ta quen, nhưng mà lại không thể nghĩ ra, “Có phải trước kia chúng ta đã từng gặp nhau rồi không?”
Vệ Nam cười, “Đã từng gặp, tháng trước tôi cùng Trần Mộ đi mua quần áo ở trung tâm mua sắm, gặp cô trong một cửa hàng thời gian độc quyền.”
Anh ta nhắc lại địa điểm, Cố Hạ nhớ ra, “Thì ra là anh, không ngờ lại gặp lại ở đây.”
Cố Hạ không thể không thừa nhận Trần Mộ rất biết cách chọn đồ, cửa hàng này ngoại trừ khăn quàng cổ còn bán quần áo dân tộc, Trần Mộ tiện tay chọn, mỗi một bộ mặc vào người đêu rất hợp. Cố Hạ chọn khăn quàng cổ xong lại chạy sang trước cửa hàng bên kia tìm đồng nghiệp của mình hỏi ý kiến, cuối cùng quyết định mua, trả tiền xong nhìn vợ chồng Vệ Nam nói lời tạm biệt, “Được làm quen với hai người thật là vui, chúng tôi còn muốn đi dạo nơi khác nữa, đi trước đây, hy vọng lát nữa có thể gặp lại.”
“Sau này sẽ có rất nhiều cơ hội gặp lại.” Trên mặt Vệ Nam mang một nụ cười nhàn nhạt.
Cố Hạ cũng không phải rất muốn như vậy, nói đùa với bọn họ vài câu rồi sau đó cùng đồng nghiệp sang một cửa hàng khác, Trần Mộ hỏi Vệ Nam: “Sau này cô ấy sẽ là chị dâu sao?”
Vệ Nam khẽ gật đầu, “Chắc là thế, đại ca đã tính đến chuyện kết hôn.”
“…không tồi, cô ấy là người rất thân thiện.” Trần Mộ cảm khái nói, “Anh cũng biết trước đây đại ca đã chuẩn bị đính hôn với Lạc tiểu thư, thật sự làm cho em cảm thấy áp lực rất lớn, ngay cả đánh bài em cũng không dám đánh cùng cô ta.”
…
Trấn này khá náo nhiệt nhưng lại không lớn, vòng vo một lúc Cố Hạ gặp lại vợ chồng Vệ Nam, lúc này Cố Hạ đã đi đến cửa ra vào của bãi tắm, đi cùng cô không phải chỉ có vài đồng nghiệp mà là một đại đội đồng nghiệp, đều gặp được nhau trong trấn. Không đợi cho Cố Hạ và vợ chồng Vệ Nam chào hỏi thì đã có người đi trước cô một bước, là sếp của cô, cười ha hả đi qua, “Tổng giám đốc Vệ hôm nay cũng tới đây chơi sao? Thật là trùng hợp.”
Sắc mặt Vệ Nam vẫn hời hợt, “Ra ngoài thư giãn t