pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2819 lượt.

đấy chính là đầu bếp tôi có duyên gặp được ở Pháp, làm bánh ngọt không chê vào đâu được, nếu như vị đầu bếp kia không lấy một người phụ nữ Trung Quốc định cư luôn ở đây thì tôi cũng không mời đến được. À, Cố Hạ, cô muốn ăn món gì cứ nói tôi sẽ đưa tới cho cô, nhưng mà tôi nói trước, không được giật dây đại ca đến chỗ tôi cướp người đi.”
“Tôi còn tưởng rằng đó là do anh ấy thuê.” Cố Hạ nhỏ giọng nói, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, mọi người nói chuyện với nhau không hề có vẻ khách sáo chút nào.
“Hình như cô rất thích ăn, ngày nào đại ca cũng mang tới cho cô, thật ra cũng thật phiền toái.” Trịnh Giang Hà dừng lại một chút, lại nghĩ tới lời Cố Hạ vừa mới nói, “Cô không biết đại ca không thích ăn đồ ngọt sao?”
“Tôi thấy có khi anh ấy cũng ăn một chút mà.” Cố Hạ nói rất nhỏ, lúc này mới nhớ lại Triển Thiểu Huy chưa bao giờ chủ động ăn mấy món ngọt ấy, chỉ có Cố Hạ đút cho anh thì anh mới ăn vài miếng, sau đó cười đẩy sang cho cô, nói cô ăn nhiều một chút.
“Cho tới bây giờ anh ấy chưa bao giờ ăn.” Vệ Nam nói, “Chắc là thấy cô thích ăn nên mới làm vậy để cho cô vui thôi.”
Cố Hạ yên lặng không nói, cô luôn cảm thấy Triển Thiểu Huy là một đại thiếu gia, chưa bao giờ biết chiều chuộng người khác, thì ra anh cũng sẽ nhân nhượng cô, rõ ràng không thích mà còn cố. Cô uống một ngụm canh nhỏ, Trần Mộ nói: “Công việc của cô có bận không?”
Cố Hạ ngẩng đầu lên, “Giờ làm việc thì có hơi bận, nhưng mà rất ít tăng ca.”
“Vậy khi nào rảnh cô hãy đến đánh bài cùng chúng tôi đi, gần đây chúng tôi có quen một người bạn rất thú vị, nhất định cô sẽ thích đánh bài cùng người đó.” Trần Mộ hào hứng nói, “Nếu cô đến biệt thự ven hồ của đại ca chơi thì có thể tìm người đó đánh bài.”
Cố Hạ không hào hứng gì với việc đánh bài, càng không muốn đến nhà Triển Thiểu Huy chơi, nói qua loa: “Tôi đánh bài không giỏi, bình thường rất ít đánh bài.”
“Biết cô đánh không giỏi mới bảo cô đến đánh.” Vệ Nam chen vào, vừa nói vừa gắp thức ăn vào trong chén cho Trần Mộ, “Nếu không tôi lại phải ra đánh thì không còn gì vui nữa, có cô đến thì vừa đủ, bọn họ thường xuyên ba thiếu một không tìm được người thích hợp, tôi cũng không muốn đánh bài với phụ nữ.”
Trận Mộ cực kì nhiệt tình, tiếp tục dụ dỗ: “Đến chơi đi, người bạn kia rất thú vị, vừa khôi hài vừa vui vẻ, ngoại hình lại rất đẹp, hôm trước đại ca còn dẫn ngưởi đó tới đánh bài, có cô đến nữa thì tốt quá, người bạn kia sắp ra nước ngoài rồi.”
Cố Hạ biến sắc, Triển Thiểu Huy dẫn một cô gái vô cùng xinh đẹp đến đánh bài, tuy nghe thì có vẻ không có quan hệ đặc biệt gì nhưng vẫn làm cho người ta thấy không thoải mái. Biểu lộ trên mặt Cố Hạ làm sao có thể giấu được những con người tinh tế trên bàn, Vệ Nam cũng không biết xuất phát từ mục đích gì, tiếp tục nói: “Còn ở lại biệt thự của đại ca, ngoại hình đúng là rất đẹp, chẳng những đàn ông chúng tôi thấy đẹp mà phụ nữ khi thấy người kia cũng khen đẹp, đại ca luôn không quá nhiệt tình đối với ai mà lúc đánh bài còn chủ động ôm eo người đó.”
Cố Hạ miễn cưỡng cười cười, “Vậy sao?”
Vệ Nam vẫn không đếm xỉa gì nói tiếp, “Miệng lưỡi còn rất ngọt nữa cho nên chúng tôi đều rất thích người bạn đó, đại ca cũng rất yêu mến, nhưng mà đánh bài lại quá chậm, tôi thật sự không có kiên nhẫn…”
Trịnh Giang Hà thấy sắc mặt của Cố Hạ ngày càng không tốt, cười nói: “Chẳng những là một người bạn thú vị, hơn nữa còn rất đáng yêu, Cố Hạ, cô nhất định sẽ yêu mến một cậu nhóc xinh đẹp như vậy, lúc không có việc gì làm thì hãy cùng chị dâu đánh bài với cậu bé đi.”
“Cậu nhóc?” Cố Hạ kinh ngạc.
“Thế cô cho rằng là ai?” Vệ Nam cười thành tiếng, “Bọn họ tìm được một cậu nhóc biết đánh bài, một bạn nhỏ rất thông minh, vô cùng đáng yêu…”
“Cái gì mà đáng yêu, đứa nhóc nghịch ngợm đáng ghét thì có, từ trước đến giờ chưa bao giờ gặp đứa nhóc nào đáng ghét như vậy.” Trâu Nhuận Thành có vẻ ghét bỏ.
Vệ Nam cười càng lớn tiếng, “Cậu bé kia và Tiểu Ngũ có thù oán với nhau, nhìn thấy Tiểu Ngũ là muốn đánh nhau với cậu ấy, lần trước còn ném cà chua…”
“Nhị ca, không được nói!” Trâu Nhuận Thành vỗ bán, ngắt lời anh ta.
“Thế nào, không được tôi cũng nói đấy, cậu bé kia lấy cà chua ném vào trong miệng cậu ta…ha ha… sau đó…sau đó quay đầu bỏ chạy…” Vệ Nam cười lăn lộn.
Vệ Nam nhắc tới việc này, Trần Mộ và Trịnh Giang Hà cũng cười ầm lên, Cố Hạ thấy mặt