XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2829 lượt.

ôi, từ trên cao té xuống đủ để cho cô tan xương nát thịt, mà Cố Hạ đã không còn dũng khí để đối mặt với loại đau đớn ấy nữa rồi.






Lâu dài
Nửa đêm bị một tiếng chuông điện thoại đánh thức, trước khi ngủ Cố Hạ không tắt máy, nhắm mắt sờ chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, là cuộc gọi từ đồng nghiệp Ngụy Tiểu Lâm, hiện giờ hai người tạm thời cùng làm một kế hoạch, nhấn nút nghe thì nghe thấy tiếng ồn ào bên kia, giọng nói có vẻ áy náy của Ngụy Tiểu Lâm truyền đến: “Cố Hạ, không biết cô đã ngủ hay chưa, nếu đã ngủ rồi thì thật sự xin lỗi…”
“Nói đi.” Cố Hạ cũng không mở mắt ra nói.
Ngụy Tiểu Lâm buồn bực nói, “Quán bar cách chỗ cô ở cũng không xa lắm, làm vỡ đồ của quán bar, túi tiền đã bị mất, phiền cô mang ít tiền tới cứu tôi được không.”
Cố Hạ không nói gì, cực kì không tình nguyện đứng dậy, nhìn đồng hồ đã hơn 12h giờ rồi, cũng may ngày mai không phải đi làm, quả nhiên là cuối tuần mới trở nên điên cuồng như vậy! Cố Hạ mặc quần áo tử tế, mang theo túi tiền, chậm chạp đi xuống hàng hiên, chạy được vài bước thì dừng lại, quay trở về.
“Đồng nghiệp xảy ra chút chuyện ở quán bar gần đây, gọi điện thoại nhờ tôi mang một ít tiền tới.” Lúc này Cố Hạ mới nhớ ra còn chuyện quan trọng như vậy, một tay mở cửa xe, “Cô ấy còn đang chờ tôi, tôi phải đi qua đó đây.”
“Anh đi cùng em.” Anh rút chìa khóa xe ra, “Muộn rồi một cô gái như em đến quán bar không an toàn lắm.”
Quán bar phải đi bộ hơn 10 phút, ra khỏi cư xá đi băng qua một khoảng sân rộng mới đến, hai người đi được một đoạn mới nhớ vì sao lại không nhờ anh lái xe đưa cô đi, hình như Triển Thiểu Huy cũng không nghĩ tới mình có xe, cứ đi bộ với cô như vậy, giống như chỉ đang đi tản bộ.
Đồng nghiệp của cô cũng thật điên cuồng, bị móc túi hình như cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô ấy, chỉ phàn nàn nói mấy quán bar hiện giờ ngày càng phức tạp, ngay cả túi cũng bị trộm, cũng may trong đó chỉ có một tấm thẻ, nếu không thì thật phiền toái… Cố Hạ vẫn còn nghe cô nàng phàn nàn thì Triển Thiểu Huy đứng sau lưng đã kéo kéo cô, “Đi thôi, muộn rồi, đừng ở chỗ này nữa.”
Lúc này Ngụy Tiểu Lâm mới thấy có người đứng sau lưng cô, trên mặt lập tức nở một nụ cười trộm. “Thật ngại quá, muộn như vậy rồi còn gọi hai người ra, thật là ngại quá. Hai người tranh thủ về nhà đi, cứ tiếp tục, cứ tiếp tục.”
Cố Hạ xấu hổ, “Không phải như cô nghĩ đâu, vừa đi ra thì gặp được anh ấy.”
“Chuyện riêng của cô, không cần giải thích.” Ngụy Tiểu Lâm cười rất tinh quái, sau đó nhẹ giọng hỏi: “Đây là người mỗi ngày đều đưa bánh ngọt tới sao?”
Cố Hạ nhẹ giọng “Ừ” một tiếng, đồng nghiệp lập tức vỗ vai cô, “Cố Hạ, mắt thẩm mĩ không tệ nhỉ, tìm được người đẹp trai như vậy!” Cô ấy còn nhìn về phía Triển Thiểu Huy đắc ý nói, “Anh chàng đẹp trai, xin chào, hôm nay thật ngại vì nửa đêm lại làm hỏng chuyện tốt của anh…”
“Cô cũng về nhà đi.” Cố Hạ vội vàng chặn lời cô ấy lại, hơn nửa đêm còn ra ngoài cùng một người đàn ông khiến cho người ta không hiểu lầm cũng khó, cô thấy sắc mặt của Triển Thiểu Huy rất ôn hòa nên tạm biệt Ngụy Tiểu Lâm rồi ra khỏi quán bar.
Khoảng sân rộng bình thường rất náo nhiệt ồn ào trở nên trống trải, chỉ còn vài người qua lại thưa thớt, hai người sóng vai đi bên nhau, bóng của hai người in xuống đường nương theo ngọn đèn đường lúc sáng lúc tối, cơn gió đêm thổi qua mặt mang theo cảm giác mát lạnh, hai tay Cố Hạ đút vào trong túi áo khoác, dường như không biết phải nói gì.
“Ngày mai không phải đi làm sao?” Triển Thiểu Huy không biết nói gì nên tìm đại một chủ đề để hỏi.”
“Thứ bảy không phải đi làm.” Cố Hạ trả lời anh.
“À, quên mất.”
Cố Hạ không biết anh có quên thật hay không, hai người lại trở nên yên lặng, dưới chân là những viên gạch có hoa văn khác nhau, trải dài thẳng tắp về phía trước, Cố Hạ nhìn bước chân của mình đạp lên những viên gạch, tập trung tất cả vào đó, đến khi một cánh tay thử khoác lên đầu vai của cô.
Thời khắc cánh tay kia gần đặt xuống thì Cố Hạ lại giật mình bước một bước sang bên cạnh, hình như lại cảm thấy hơi xấu hổ, nói: “Tối nay…tối nay mấy cửa hàng còn bán rất ít nhỉ.”
Cánh tay Triển Thiểu Huy rơi vào không trung, anh ngượng ngùng thu tay lại, ánh mắt lướt qua một chút thất vọng, thuận miệng đáp lời cô, “Rất ít.”
Im lặng không nói gì, bàn tay Cô Hạ đang để trong tú