Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342822

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2822 lượt.

nay anh không đến chơi thật à?”
“Các cậu chơi đi, tôi không muốn đến.” Triển Thiểu Huy không có việc gì cũng không muốn đi xa như vậy.
“Thật sự không đến sao?” Vệ Nam không thể kìm chế được tâm trạng vui vẻ, “Đêm nay rất đặc biệt nha.”
Vệ Nam chưa bao giờ lằng nhằng như thế, Triển Thiểu Huy hỏi: “Có cái gì đặc biệt?”
“Chính là…hôm nay Lão Tam chuẩn bị rất nhiều món ngon, anh cũng biết cậu ấy rất rành mấy thứ này, mấy món thôn quê này nấu riêng cho chúng ta, còn có mấy món chưng cả vài tiếng đồng hồ, bà xã của em cũng ở đây…” Vệ Nam vừa nghe điện thoại vừa nhìn Cố Hạ, khóe miệng ngoác rộng ra.
Cố Hạ cố gắng di dời sự chú ý khỏi Vệ Nam nhưng lời nói của Vệ Nam vẫn cứ lọt vào tai cô, trong lòng bắt đầu không kiềm được đoán xem Triển Thiểu Huy ở đầu dây bên kia nói gì, cuối cùng nghe thấy Vệ Nam nói: “Quên đi, nếu anh thật sự không muốn tới thì cứ về nhà mà ngủ, chúng em bên này sẽ chơi thật vui vẻ. À, quên mất không nói cho anh biết Cố Hạ cũng có ở đây, chúng em sẽ giúp anh quan tâm đến cô ấy, không nói nữa, cúp máy đây.”
Vệ Nam cứ cúp máy như vậy, “Anh ấy không tời cũng tốt, đỡ phải thiếu tôm hùm vì anh ấy đến, Cố Hạ, cô nói có phải không?”
“Ách, tùy.” Tất nhiên Cố Hạ không biết phải trả lời thế nào, nụ cười trên mặt có chút không được tự nhiên.
“Đại ca sẽ đến.” Trịnh Giang Hà an ủi cô, “Cố Hạ, cô chờ thêm một lát nữa đi.”
Trước kia Cố Hạ ăn cơm cùng với bọn họ, ngoại trừ Vệ Nam ở nước ngoài, những người khác tuy không thân lắm nhưng cũng không quá lạ lẫm, không phải chỉ ăn một bữa cơm thôi sao? Ăn xong có thể đường ai nấy đi, nhưng mà nếu Triển Thiểu Huy đến đây thì chắc hẳn sẽ không tha cho mình trở về khách sạn bên kia.
Vẻ mặt của Vệ Nam rất thản nhiên, đưa tay nhìn đồng hồ trên cổ tay, “Đợi đại ca đến thì muộn quá, chắc phải cả tiếng nữa, hay là chúng ta chờ Tiểu Ngũ đến rồi ăn luôn, tôi đói bụng quá.”
Không lâu sau, cửa bị đẩy ra, Trâu Nhuận Thành đến, nhìn thấy Cố Hạ thì dụi dụi mắt, “Ơ, đây không phải là Cố Hạ sao? Tôi đang nghi mình đi nhầm chỗ đây.”
Cố Hạ cười nhàn nhạt với anh ta.
“Sao cô lại tới đây? Đại ca đâu có nói cô sẽ tới chơi.” Trâu Nhuận Thành không biết sự tình thế nào, “Lúc tan làm tôi gọi cho đại ca, đại ca còn nói không đến, sao đại ca không đến mà cô lại đến đây?”
Cố Hạ giải thích, “Hôm nay công ty tôi tổ chức đi du lịch ở đây.”
Vệ Nam đứng sau nói thêm, “Tôi gặp cô ấy nên mời cô ấy đến ăn cơm.”
“À” Trâu Nhuận Thành ngộ ra, “Vậy còn đại ca? Anh ấy có biết không?”
“Chắc là lúc này anh ấy đã xuất phát rồi.” Vệ Nam chỉ vào vị trí bên cạnh, “Ngồi đi, chuẩn bị mang thức ăn lên rồi, rốt cuộc cũng có thể ăn cơm.”
Đồng chí Cố Hạ đúng là đã bị lừa.






Quay lại
Bọn họ thật sự không đợi Triển Thiểu Huy đến, nhưng mà không xem Cố Hạ như người ngoài, ra vẻ tình cảm không phải chỉ là tình bạn bình thường, Cố Hạ cũng có chút ngượng ngùng, không biết có nên nói một tiếng thật ra cô và Triển Thiểu Huy không có gì không.
Mỗi người một phần súp chim bồ câu, dùng một cái nổi nho nhỏ chưng khoảng vài tiếng, Trịnh Giang Hà vô cùng hào hứng giải thích đây là chim bồ câu, trên thị trường rất ít bán, ăn món thôn quê cũng phải có duyên phận, phải có người bắt được thì mới có cơ hội ăn. Cố Hạ nếm thử, mùi vị rất riêng, đẳng cấp ăn uống của người này thật không giống người thường, chén canh không lớn, uống vài ngụm thì đã đến đáy, Trâu Nhuận Thành ngồi đối diện la lên, “Mùi vị thì ngon nhưng mà sao lại ít vậy.”
“Chỉ có ba con, chia là sáu phần, không ít thì làm sao mà thấy quý.” Mặt Trịnh Giang Hà vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Trâu Nhuận Thành nhìn mọi người, “Không phải còn một phần nữa sao? Bưng lên cho em đi.”
Vệ Nam cũng mời cô, “Nếu thích thì ăn nhiều một chút, đại ca và lão tứ không thích ăn đồ ngọt, cô cứ ăn nhiều vào, không cần để dành cho bọn họ. Nhất là đại ca, ngọt một chút cũng không ăn, còn lão tứ thì có khi cũng thử một miếng…”
“Anh ấy không ăn đồ ngọt sao?” Cố Hạ nhớ Triển Thiểu Huy không hề kén ăn, “Nhà anh ấy còn có một đầu bếp chuyên làm những món ngọt mà, sao anh ấy lại không ăn được?”
“Đó là nhà tôi mà.” Trịnh Giang Hà nói, lại có vẻ phàn nàn, “Đầu bếp tôi mời về mà mỗi ngày đều phải làm bánh ngọt cho anh ấy còn chưa tính, anh ấy còn muốn cướp người của tôi, quá ghê gớm. Nhưng mà tôi sẽ không tặng cho anh ấy đâu,