Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2990 lượt.
gày mới thử mở miệng thăm dò: “Chúng ta nên tranh thủ thời gian xuống núi.”
“Ừ” Gương mặt Triển Thiểu Huy sáng tối không rõ, mái tóc đen nhánh hơi mất trật tự, ánh mắt lạnh lẽo thẳng tắp ném về phía Cố Hạ đang ngồi trên ghế. Qua một lúc lâu mới bước xuống mặc áo khoác vào, lấy một tờ tiền từ trong túi tiền đặt trên giường, lãnh đạm nói một câu: “Đi thôi.”
Sắc trời xám trắng, không khí ẩm ướt hơi nước, lá cây vẫn đọng lại những giọt nước, ướt sũng, tuy đã hết mưa nhưng những giọt nước trên lá cây vẫn rơi xuống làm quần áo ẩm ướt. Con đường lầy lội lại gồ ghề, vừa đi vài bước thì giày đã dính đầy bùn, lại đang là đường xuống dốc, Cố Hạ bước đi lảo đảo, nhiều lần suýt chút nữa là ngã sấp xuống. Triển Thiểu Huy đi trước rõ ràng đã nghe thấy động tĩnh nhưng ngay cả đầu cũng không thèm quay lại, Cố Hạ nhìn theo bóng lưng của anh, trong lòng thầm nghĩ không biết tối qua có phải anh ta ngủ không ngon giấc không, sau khi đứng lên thì mặt xụ ra một đống giống như người khác đang thiếu nợ anh ta.
Đi tới vài bước, dưới chân trơn trợt, vội vàng bắt lấy một nhánh cây, cả người không té xuống nhưng mà đầu gối quỵ trên mặt đất, miệng Cố Hạ cũng phát ra một tiếng hừ nhẹ. Vốn muốn nói Triển Thiếu Huy đi chậm một chút nhưng lại nhìn thấy bóng lưng của anh nên lại ngậm miệng, cố chống đỡ vài giây rồi tự mình đứng lên.
Triển Thiểu Huy biết rõ cô bị ngã, Cố Hạ lại không chủ động cầu cứu anh, anh cũng không cần phải giúp cô, bằng không chính mình lại tự làm mình mất mặt. Nhưng đằng sau lại truyền đến một tiếng “Ai ui”, còn có tiếng người ngã trên mặt đất, anh không thể không quay đầu lại, cả người Cố Hạ ngã trên bùn nhão, quần áo đều dính bùn đất, dáng vẻ thật thảm, anh đi tới xách cổ áo cô lên, nhíu mày, “Đi đường kiểu gì vậy hả?”
Cố Hạ nhỏ giọng nói: “Đường quá trơn.”
Giọng nói của cô rất nhẹ, như là một làn gió thổi qua mặt hồ, trên mặt lấm lem bùn đất, thoạt nhìn có chút buồn cười, chắc hẳn là bởi vì lạnh nên sắc mặt càng thêm tái nhợt, ngược lại đôi mắt trong như thủy tinh lại rất sáng, uyển chuyển làm cho người ta cảm thấy yêu mến. Có thể là do cô hết lần này tới lần khác quật cường không mở miệng nhờ anh giúp đỡ, cũng không làm ra vẻ nũng nịu, Triển Thiếu Huy hơi cong môi lên, nhịn không được vươn tay lau đi vết bùn trên gương mặt cô, chỉ định bụng thử nghịch ngợm da thịt của cô, trắng nõn lại co giãn, cảm giác thật không tệ.
Cố Hạ sửng sốt một chút, lập tức vội vàng nghiêng đầu né tránh, khó hiểu nhìn anh.
Triển Thiểu Huy cười khẽ, “Trên mặt có bùn.”
“À” Cố Hạ vội vàng dùng một đoạn tay áo còn sạch lau mặt, nhìn thấy tay áo dính bùn màu nâu thì mới thấy thoải mái, sau đó cúi đầu phủi bùn đất trên người, đưa tay chà chà quần áo.
Triển Thiểu Huy nhìn người đầy bùn của cô, nắm lấy tay của cô, “Đi thôi, cẩn thận một chút, đừng để bị ngã nữa.”
Tay Cố Hạ bị anh nắm cực kì chặt, mặc dù không có ý nghĩ rút tay mình ra nhưng cả người lại cố gắng dịch dịch sang bên cạnh, giữ khoảng cách cho cả hai người, Triển Thiểu Huy cũng cảm giác được, dừng bước, nhếch môi nhìn cô.
Cố Hạ nhìn vào ánh mắt của anh thì co rúm lại, thập giọng giải thích: “Tôi không muốn để bùn đất dính vào người anh, quần áo của anh rất đắt tiền, xa hoa.”
Cố Hạ suy nghĩ, nửa năm tiền lương của cô cũng nhất định không thể mua nổi đồ tốt như vậy.
Khóe miệng Triển Thiểu Huy buông lỏng, hời hợt nói: “Đã biến thành cái dạng này, dù sao trở về cũng không mặc được nữa.”
Anh nắm tay Cố Hạ theo con đường nhỏ lầy lội đi xuống, nhiệt độ sáng sớm rất thập, Cố Hạ lạnh co rúm lại, chóp mũi lạnh cóng đỏ bừng, nơi duy nhất cảm thấy ấm áp chính là bàn tay đang được Triển Thiểu Huy nắm lấy, cô cẩn thận bước đi, vượt qua một vũng nước lớn, nói: “Triển thiếu, anh thật là người tốt, từ nay về sau tôi sẽ đi làm thật chăm chỉ.”
“Cố Hạ” Triển Thiểu Huy dừng bước, đột nhiên nở nụ cười, giữa hai hàng chân mày mang theo một vẻ kiêu căng, “Tôi cảm thấy người đơn giản như cô lại rất thú vị.”
Triển Thiểu Huy vẫn nắm lấy tay cô dắt đi, có đôi khi Cố Hạ trượt chân vẫn có thể giúp cô đứng vững lại tránh bị ngã sấp xuống, thẳng đến khi nghe được trong rừng có người gọi tên anh mới buông lỏng tay, lên tiếng gọi.
Mấy phút sau trong rừng xuất hiện hai người đàn ông, trên người mặc áo mưa, là vệ sĩ của anh ở thành phố C, mặt tràn đầy vẻ mệt mỏi, nhìn thấy bọn họ thì như