Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342988
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2988 lượt.
c quá nhỏ, căn bản không thèm để trong lòng?”
Lời này của anh là nói với Cố Hạ, tiếp theo nói với những người bạn khác: “Đã bị bạn chơi mới ghét bỏ như vậy, không bằng chơi kích thích một chút đi, lấy một nửa tiền ra đặt cuộc, tạo thành một cuộc chiến đẫm máu, thế nào?”
Ba người còn lại không có ý kiến gì, mời người đến đổi bài, Cố Hạ không biết cách chơi nàu, vội vàng hỏi Triển Thiểu Huy: “Cái này chơi thế nào?”
“Cũng vậy thôi, chỉ là có tính phiên, cô không cần quá căng thẳng, tôi sẽ tính giúp cô.” Triển Thiểu Huy không nói nhiều.
Cố Hạ có hơi mờ mịt, câu trước của Triển Thiểu Huy rõ ràng là đòi tăng tiền cược, sau đó còn nói cược phân nửa số tiền, cô hoàn toàn không hiểu gì cả, lúc cầm bài cũng không còn thời gian nhìn Quý Phi Dương, cau mày nhìn kĩ mặt bài, cẩn thận hỏi thăm Triển Thiểu Huy quy tắc chơi. Triển Thiểu Huy ngồi bên cạnh mặt cũng lạnh như tờ, không nhanh không chậm theo sát cô giải thích cách chơi cơ bản, ván đầu tiên chấm dứt, Cố Hạ thua đến mười lượt, có hơi luống cuống, “Sao có thể như vậy?”
Mặt Triển Thiểu Huy vẫn không có biểu lộ gì, Quý Phi Dương ngồi đối diện giải thích, “Là như vầy, của anh đồng màu, tính hai phiên; nếu như trong tay có một một thì lại tính…”
Vừa nói vài câu thì Triển Thiểu Huy đã ngắt lời, “Quý nhị công tử không cần nhiệt tình như vậy, người thua tiền cũng là tôi, mọi người chơi vui là tốt rồi.”
Quý Phi Dương cười ngậm miệng, những người khác cũng không nói nhiều, Cố Hạ buồn bực cầm bài, lúc gần thua nhịn không được quay sang nhìn Triển Thiểu Huy nói: “Triển thiếu, ngài giúp tôi đi, bằng không tôi chơi cũng không còn ý nghĩa gì nữa.”
Triển Thiểu Huy cười nhạt, sáp lại gần xếp bài lại giải thích cho cô về cách tính phiên, sau đó lại nói cô tiếp tục, Cố Hạ mới biết chơi loại bài này nên cảm thấy rất thú vị, hơi nhíu mày cẩn thận nghiên cứu bài trên tay, không có nhiều tâm tư ngắm nhìn Quý Phi Dương nữa, chơi vài ván rốt cuộc đã nhận ra đạo lý trong đó.
Kỹ thuật đánh bài của Cố Hạ không tốt lắm, cô chỉ xem đanh bài như một cách giải trí, không có thói quen tính bài, Triển Thiểu Huy ngồi bên cạnh cũng không thèm chỉ cô, đánh bài chỉ theo cảm tính, có vài lần vô tình hay cố ý đều để cho Quý Phi Dương lấy được điểm, mấy người bên cạnh nửa nén giận nữa trêu ghẹo nói: “Triển thiếu có tiền, cô không xem tiển của anh ấy như tiền chùa thì thôi, nhưng mà cách chơi của cô sẽ liên lụy chúng tôi thua rất nhiều tiền.”
Một người thắng thì tiền đặt cược sẽ gấp đôi, thắng mấy tiền đặt cược lại càng lớn, Quý Phi Dương đã thắng vài ván, những người đàn ông khác cũng nửa đùa nửa thật nói: “Sao tôi lại nhìn thấy hai người đang thông đồng nhỉ?”
Cố Hạ hết sức xin lỗi, nói với Triển Thiểu Huy: “Tôi đánh không giỏi.”
“Cô ấy không có trình độ đó đâu.” Triển Thiểu Huy mặt không chút biểu tình cầm bài lên, thuận tay lật ba tờ bài khác, đúng lúc lại là quân ám giang, anh nói với Cố Hạ, “Đánh cho tốt vào!”
Cố Hạ mở bài ra, suy nghĩ một chút rồi đánh ra quân lục vạn, áy náy nhìn Quý Phi Dương cười cười: “Thật ngại quá, là quân thượng pháo!”
Cả bàn xôn xao, vốn quân bài trên tay Quý Phi Dương khá lớn, đã gần đạt được 64 điểm, Trâu Nhuận Thành ngồi cạnh nhìn thấy cũng nhíu nhíu mày, nhìn sang Quý Phi Dương nói: “Quý nhị công tử, sao cậu có thể đuổi sau bài của Cố Hạ chứ? Cô ấy rất vất vả mới lấy được một quân ám giang, đại ca nói tất cả tiền hôm nay thắng được đều cho cô ấy, tháng trước Cố Hạ nhớ kĩ lời nhờ của cậu, vì đồ của cậu mà đuổi theo tên cướp trên đường, thiếu chút nữa mất cả mạng, không ngờ cậu lại không nương tay như vậy, một chút cũng không để cô ấy sống.”
Quý Phi Dương khó hiểu hỏi: “Cái gì mà đuổi theo tên cướp?”
“Cậu không biết?” Mặt Trâu Nhuận Thành cũng đầy vẻ kinh ngạc, “Chính là tháng trước…”
“Tiểu Ngũ!” Triển Thiểu Huy ngắt lời anh ta, giọng nói mang theo một chút lạnh lẽo đáng sợ, “Cậu không nói gì không ai bảo cậu câm đâu, trên sòng bạc không phân biệt cha con, thua là thua.”
“Không phải vấn đề thua tiền hay không.” Trâu Nhuận Thành nhớ rõ đại ca nói phải thúc đẩy hai người kia, giúp Cố Hạ một chút, cơ hội này cũng rất tốt, anh ta tiếp tục nói với Quý Phi Dương: “Chính là hôm cậu nhờ Cố Hạ giữ đồ giúp, kết quả gặp phải…”
“Trâu Nhuận Thành!” Triển Thiểu Huy từng chữ một kêu tên anh ta, dùng anh mắt sắc bén nhìn anh ta, “Gần đây cậu rảnh lắm hả?”