Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2989 lượt.
trút được gánh nặng: “Triển thiếu, cuối cùng cũng tìm được ngài.”
Đánh bài
Lễ khai trương bãi tắm suối nước nóng diễn ra vào thứ bảy, Triển Thiểu Huy không đến tham dự, bởi vì nguyên nhân anh mất tích, lão Tam và lão Ngũ đều tới, lễ khai trương cũng đã chuẩn bị xong hết, hoàn toàn không cần đến anh quan tâm, đến dự tiệc tối là được rồi; Cố Hạ cũng không đến xem, uống một liều thuốc cảm rồi núp ở trong phòng trốn vào trong chăn ngủ, tuổi còn trẻ sức đề kháng tốt nên đến chiều là cô lại vui vẻ, đứng trên ban công nhìn xuống suối nước nóng mờ mịt hơi nước, phối hợp với rừng cây xung quanh, xa xa thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười cười đùa vui vẻ. Trong phòng tuy cũng có hồ nước nóng nhỏ nhưng mà quá nhỏ, cuối cùng chẳng qua là mê quá, bên kia có một cửa hàng áo tắm, Cố Hạ mặc quần áo tử tế tính đi chọn một bộ áo tắm ra tắm suối nước nóng ngoài trời.
Nhưng mà cô còn chưa tới đó thì lúc xuống đại sảnh gặp phải Trâu Nhuận Thành, vội vàng chào hỏi: “Tổng giám đốc Trâu, xin chào!”
Trâu Nhuận Thành nhìn thấy Cố Hạ, ngoắc tay với cô, “Đúng lúc tôi định đi đánh bài, Cố Hạ, đi cùng nào.”
“Tổng giám đốc Trâu, tôi không biết đánh.” Cố Hạ vội vàng từ chối, cô không biết bọn họ chơi bài gì cũng đã tưởng tượng ra tiền đặt cược tất nhiên là rất lớn, một nhân viên thuộc tầng lớp lao động như cô làm sao có khả năng chơi được.
“Một chút thôi.” Cố Hạ nhỏ giọng nói.
“Vậy là tốt rồi, nếu không thì em ngồi đây xem sẽ rất nhàm chán.” Quý Phi Dường vừa sắp bài vừa nói, lúc đánh được một nửa thì anh nói với Cố Hạ: “Em giúp anh cầm bài đi.”
Cố Hạ vươn tay cầm bài cho anh, đảo mắt sang hỏi ý kiến Quý Phi Dương, có đôi khi Quý Phi Dương trực tiếp chỉ nước bài cho cô, có đôi khi bài tốt cô cũng sẽ tự mình tung tăng như chim sẻ, vận may hôm nay của Quý Phi Dương rất tốt, bắt đầu không lâu đã thắng vài ván. Lúc Cố Hạ hé bài ra một lần nữa, nhìn thấy bài thì cười cười, Quý Phi Dương ngồi cạnh cầm bài lại, “Lại là tự mạc!”
Trâu Nhuận Thành ngồi đối diện quân bài cầm trên tay vốn rất tốt, không ngờ Quý Phi Dương lại tới trước, buồn bực nói: “Cố Hạ, sao cô lại mang đến cho người khác vận may như vậy?”
Quý Phi Dương và Cố Hạ cũng chỉ cười cười, đang chuẩn bị đánh tiếp thì cửa bị đẩy ra, Triển Thiểu Huy mang theo hai vệ sĩ tới, tất cả mọi người đang đánh bài đều đứng dậy chào hỏi anh, Triển Thiểu Huy cũng khách sáo đứng lên. Trâu Nhuận Thành nói: “Đại ca, tới đánh vài ván đi.”
Triển Thiểu Huy, ánh mắt dừng lại một lát trên người Quý Phi Dương và Cố Hạ, người đàn ông ngồi cùng bàn tự động kéo bạn gái mình sang nhường chỗ, “Triển thiếu, anh tơi chơi vài ván đi, cũng cho tôi được mở mang tầm mắt.”
Sắc mặt Triển Thiểu Huy nhàn nhạt, “Làm sao hai anh em có thể ngồi đánh cùng bàn được? Như vậy chẳng phải là không công bằng với người khác sao.”
“Nói đúng.” Trâu Nhuận Thành vội vàng nhường chỗ, kéo ghế ra cho anh, “Đại ca, anh ngồi đây đi.”
Triển Thiểu Huy ngồi xuống ghế, ánh mắt miễn cưỡng, “Hôm nay là ngày khai trương, tất cả mọi người đến ủng hộ, tôi phải thắng thế nào mới không phụ lòng các vị đã không quản đường xa tới đây?”
Anh ngoắc ngón tay gọi Cố Hạ, “Nếu cô đã là nhân viên của công ty tôi thì cứ tới đây đánh thay tôi đi, thua thì tính cho tôi còn thắng thì cô cứ cầm, cầm đi mua quần áo hay đồ trang sức cho vui.”
Cố Hạ bất ngờ, vội vàng khoát tay, “Triển thiếu, ngài đứng nói giỡn, tôi ngồi đây xem là được rồi.”
Triển Thiểu Huy nghiêm mặt, “Đây là trách nhiệm mà ông chủ giao cho nhân viên của mình.”
Anh bày ra bộ mặt ông chủ, Cố Hạ tất nhiên không thể từ chối, rời khỏi vị trí bên cạnh Quý Phi Dương ngồi vào đối diện, vị trí này không tồi, có thể quang minh chính đại nhìn Quý Phi Dương, mỗi lần cầm bài lên vừa nhướng mắt lên là có thể nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Quý Phi Dương, đuôi chân mày còn mang theo một nụ cười thản nhiên, như cành liễu rũ tháng ba, làm cho người ngắm thấy nhẹ nhàng khoan khoái, cô cũng sẽ ngẫu nhiên ném sang một nụ cười mỉm, khi Quý Phi Dương lên pháo sẽ vui vẻ nói: “Quý sư huynh lại thắng sao?”
Mấy người bên cạnh cũng nói vài câu trêu ghẹo, Triển Thiểu Huy tựa lưng vào ghế, hơi nhướng mày nói, “Đánh không cần suy nghĩ như vậy, động tác cầm bài cũng chậm chạp, có phải đang chán ghét kiểu chơi không ý nghĩa này không? Hoặc là ngại tiền đặt cượ