XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2987 lượt.

nể mặt Triển thiếu, vì muốn mở rộng quan hệ mà thôi, anh cũng vậy. Dạo này anh bận rất nhiều việc, lần trước cũng vội vàng đi, không kịp nghe em nói.”
Anh nhìn Cố Hạ cười cười, “Cố Hạ, rất cảm ơn em đã giúp đỡ anh, nhưng mà từ nay về sau ngàn vạn lần không cần phải như vậy, bất kể có thế nào thì cũng phải nghĩ đến sự an toàn của mình trước tiên. Xã hội này rất phức tạp, chuyện cần phải lo lắng còn rất nhiều.”
“Lúc ấy em chỉ theo phản xạ mà đuổi theo thôi.” Cố Hạ không muốn nói về chuyện này nữa, hỏi: “Lúc nãy đánh bài, các anh cược bao nhiêu tiền một ván?”
“Trước là mười vạn, về sau năm vạn.” Quý Phi Dương có chút áy náy, “Anh cũng không nghĩ tới hôm nay sẽ thắng nhiều như vậy.”
“Có phải Triển thiếu thua rất nhiều tiền không?” Cố Hạ kêu lên, trong đầu bắt đầu tính toán, “Ngài ấy có thể trừ lương em không?”
“Anh ta chắn hẳn là thua nhiều, anh ta ngồi bên cạnh xem em đánh, đã không lên tiếng, bị thua tất nhiên cũng không trách em. Tối nay có khả năng còn phải đánh tiếp, anh lại phát hiện thêm một điều.” Quý Phi Dương bổ sung thêm một câu, “Đánh bài vốn chính là để giao thiệp, thắng quá nhiều cũng là chuyện không tốt.”
Ánh tà dương phía tây to lớn dị thường, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua từng ngọn cây, rơi vào trong hồ nước, mặt nước hiện lên những gợn sóng lăn tăn, Quý Phi Dương thấy không còn sớm nên nói: “Em cũng nên về thay quần áo đi, một lát nữa là đến bữa tiệc tối rồi, lát nữa ông chủ của em bận rất nhiều việc, không biết có giao việc cho em không nữa.”
Cố Hạ quấn chặt khăn tắm trên người lại, “Ở đây em cũng không quen, lại không thể giống như thư kí trong công ty miệng có thể phun ra hoa sen, bọn họ sẽ không giao việc cho em đâu.”
“Ở đây em không quen thuộc, không bằng tiệc tối lát nữa cùng đi với anh đi, lúc ăn cơm đỡ bị nhàm chán.” Quý Phi Dương mang trên mặt một nụ cười ấm áp, một lần nữa nhìn vào chân trời chiều, nói: “Đi về trước đi.”
Cố Hạ đứng lên, cùng anh đi song song dọc theo con đường về phòng, ven đường những rặng trúc xanh đậm vô cùng sum suê, đi vài bước Quý Phi Dương nói: “Có chuyện không biết anh có nên hỏi không.”
Cố Hạ khó hiểu nhìn anh một chút, “Quý sư huynh có gì băn khoăn sao? Có vấn đề gì thì cứ trực tiếp hỏi em là được.”
Quý Phi Dương bước chậm lại, “Ở đây mặc dù là sản nghiệp của Triển Thiểu Huy, nhưng cũng không thuộc về công ty khoa học công nghệ Khải Hoành, ở trong Khải Hoành em làm chức trợ lý bộ phận tiêu thụ, cho dù thư kí không có thời gian, xét về cương vị, tổng giám đốc Trâu cũng không nên mang em tới đây, cho nên hôm nay gặp lại có hơi bất ngờ.”
Cố Hạ dừng chân, “Anh muốn hỏi em vì sao hôm nay lại tới đây sao?”
Quý Phi Dương không nói gì, ánh mắt tỏ vẻ nghi vấn.
Cố Hạ nhìn anh, khóe miệng khẽ giật giật, dùng giọng nói không nặng không nhẹ nói: “Bởi vì em thích anh, Triển thiếu nói lễ khai trương anh cũng sẽ đến cho nên em xin bọn họ mang em đến đây.”
Quý Phi Dương giật mình, trên mặt Cố Hạ vẫn như trước giữ vẻ trấn định hào phóng, dường như không phải vừa mới thổ lộ, đơn giản chỉ đang kể lại một chuyện tốt mà thôi, ánh tà dương chiếu rọi trên khuôn mặt cô, hàng long mi còn vương bọt nước, cô cứ như vậy mà nhìn anh, không có chờ đợi, không có ngượng ngùng, cằm hơi cong lên. Sau nửa ngày, Quý Phi Dương nhẹ nhàng cười cười: “Cảm ơn em đã thích anh.”
Anh dừng lại một chút: “Nhưng mà…”
“Em biết mà.” Cố Hạ ngắt lời anh, trên mặt vẫn trấn định, “Thật ra cũng không quan trọng, Quý sư huynh, em không có ý gì khác, sau này cũng sẽ không quấn quýt lấy anh, chỉ là muốn nói với anh một tiếng, khi còn ở trường thì em đã thích anh rồi.”
Cô nhìn anh cười cười, “Quý sư huynh, anh không cần để ý nhiều làm gì, trước kia trong trường có rất nhiều người thích anh, em chỉ là một trong số đó, em biết rõ những chênh lệch giữa chúng ta, em cũng tin tưởng còn có người thích hợp với em hơn anh đang đợi em, em chỉ là không muốn giữ mãi chuyện này trong lòng nên mới nói ra, hy vọng sau này chúng ta cũng vẫn là bạn.”
Bên môi Quý Phi Dương mang theo một nụ cười nhẹ, thật lâu sau mới chậm rã mở miệng, “Cố Hạ, em rất đáng yêu. Anh vẫn luôn xem em là bạn.”
Cố Hạ nở một nụ cười hào phóng, “Vậy là tốt rồi, không biết bữa tiệc tối nay anh còn có thể tiếp tục đi cùng em không?”
Quý Phi Dương nhún nhún vai, dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Ở đây ngoại trừ quen biết ông chủ của em cũng không còn người bạn nào khác, tất nhiên đàn anh nh