Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2982 lượt.

ư anh đây phải đi cùng em rồi, bằng không nói không chừng em sẽ bị lãng quên trong một góc hẻo lánh nào đó.”
Cố Hạ cười cười, nói ra được trong lòng vô cùng thoải mái, những áng mây hẹp dài phía tây đang bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm, xa xa vẫn còn vọng lại tiếng nói cười, rơi vào tai giòn tan.
Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, Quý Phi Dương vừa đi vừa nhắc nhở: “Em ở Khải Hoành chỉ là một nhân viên bình thường, không cần phải gần gũi với ông chủ như vậy, làm tốt phận sự của mình là được rồi, Triển thiếu cùng tổng giám đốc Trâu, cái vòng luẩn quẩn của bọn họ chưa hẳn đã thích hợp với em, em vẫn nên cố gắng ít đi chung với bọn họ thì hơn.”
“Ông chủ vui buồn thất thường, thật là khó hầu hạ.” Cố Hạ cười nói, “Từ nay về sau không có việc gì em sẽ cố gắng cách xa bọn họ một chút.”
Bọn họ vòng qua một khúc ngoặc, đi về hướng khác, không biết hồ nước sau tấm rèm bên cạnh còn có vài người.






Khó chịu
Tấm rèm trúc đa số đã che mất tầm mắt nhưng lại không thể cách âm được, bên kia có thể nghe thấy rõ ràng giọng của Cố Hạ, Triển Thiểu Huy là ông chủ, vẫn mặc bộ đồ vest ngồi trên ghế nằm môi khẽ nhếch lên, tay phải vung lên, bình hoa nhỏ bằng sứ trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh phút chốc bay ra ngoài, phát ra một tiếng giòn vang, vỡ thành từng mảnh nằm trên mặt đất.
Trâu Nhuận Thành ngồi vểnh tai lắng nghe trò hay lại càng hoảng sợ, nhìn thấy sắc mặt Triển Thiểu Huy không tốt, vội vàng nói: “Đại ca, anh đừng tức giận. Tên nhóc Quý Phi Dương kia thật chẳng ra gì cả, chính mình đã không đồng ý ở bên Cố Hạ lại còn muốn cô nhóc kia cách xa chúng ta một chút, thật đúng là xem chúng ta không ra gì!”
Trâu Nhuận Thành nghĩ mà tức, chiều nay đánh bài cũng bởi vì hai người này mà khiến anh ta bị đại ca trừng mắt nhìn, chạy ra ngoài tìm tam ca kể khổ, tam ca lại mắng anh nói chuyện không biết lựa thời cơ, ở trước mặt người khác khiến cho đại ca thua không ngóc đầu lên nổi, khiến cho anh ta buồn bực đến trưa. Bây giờ lại nhìn thấy đại ca nghiêm mặt, anh chậm chân, “Em không tin không trị được tên kia, từ nay về sau hai người kia không sứt đầu mẻ trán thì em sẽ không bỏ qua!”
Trâu Nhuận Thành đang nghĩ cách đối phó với hai người kia thì Triển Thiểu Huy đã đứng lên, đi nhanh về phía trước, mặt lạnh lùng đến đáng sợ, anh biết Cố Hạ yêu mến Quý Phi Dương, nhưng mà đêm qua còn ngủ cùng với anh, hôm nay lại chạy đi thổ lộ với người đàn ông khác, nghĩ như thế nên trong lòng anh đều không thể thoải mái. Anh cũng không biết tại sao mình lại tức giận, chỉ cảm thấy một cô gái như vậy quả thật là đáng ghét.
Ánh mắt Triển Thiểu Huy lành lạnh lướt qua cô, “Tôi còn tưởng rằng cô rất đơn thuần, không ngờ cô lại ăn mặc như vậy mà nói yêu mến một người đàn ông, thật sự là cô không thể chỉ nhìn bề ngoài, xem ra cô đã học xong cách quyến rũ rồi.”
Nơi này là bãi tắm suối nước nóng, rất nhiều người ăn mặc như vậy đi tới đi lui, còn ăn mặc hở hang táo bạo hơn nhiều, Cố Hạ không cảm thấy mình khác người, chỉ cảm thấy giọng điệu của anh thật chói tai, khuôn mặt hơi hơi ửng hồng, “Anh đang nói gì vậy?”
“Hừ!” Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười lạnh từ trong cổ họng, “Nếu muốn hiến thân thì cứ nói tôi sẽ giúp cô một lần, đỡ phải ăn mặc thế này để bị người ta từ chối thế này, thật dọa người.”
Gò má Cố Hạ lại càng ửng hồng, mặc dù cách ăn mặc của cô bị Triển Thiểu Huy cười nhạo, nhưng nói trực tiếp như thế thật làm cho người ta xấu hổ, cắn cắn môi, “Tôi không có ý đó.”
Triển Thiểu Huy cảm thấy mình đã uống nhầm thước mới đứng đây dây dưa với cô nhóc này, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, lúc đi lướt qua người cô, môi mỏng khẽ hé ra, “Thành thật một chút đi, đừng có làm tôi tức giận.”
Nói xong, anh cất bước đi, ánh mắt Cố Hạ u ám, nhìn bóng lưng của anh mà đầu óc mơ hồ, cười nhạo cô còn chưa tính, lại còn nói mấy lời khó hiểu kia, thật làm cho người ta tức giận, Cố Hạ vội vàng chạy vào phòng mình, lúc quẹt thẻ tay còn run run – là bị cái tên ông chủ vui buồn thất thường kia làm cho run rẩy.
Triển Thiểu Huy đi đến chỗ khúc cua, lại quay đầu nhìn thoáng qua, nhìn thấy hai cửa phòng liền nhau kia, lại nhíu mày, đi đến quầy phục vụ thuận tay gọi quản lí lại, “Cố Hạ ở lầu trên kia, tìm một lý do đổi phòng khác cho cô ta.”
Quản lý nhớ rõ Cố Hạ chính là cô gái sáng nay trên người dinh đầ