Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2985 lượt.
y bùn đất, ông chủ lớn đã tự mình nói, quản lý cũng là người thông minh, nghe lệnh “tìm một lý do” thì tất nhiên cũng cảm thấy khó hiểu, hỏi: “Triển thiếu cảm thấy phòng nào thì thích hợp hơn?”
“Tùy” Triển Thiểu Huy không thèm đếm xỉa đến trả lời, đi vài bước lại ngừng lại, chỉ vào tòa nhà bên cạnh, “Đổi đến bên kia đi.”
Triển Thiểu Huy chỉ vào tòa nhà mình đang ở, quản lý đã hiểu, vội vàng đi làm, động tác hết sức nhanh, Cố Hạ thay xong quần áo thì nghe thấy có tiếng chuông cửa, mở cửa ra xem thì thấy nhân viên phục vụ.
Quản lý tự mình dẫn theo hai nhân viên tới, đầu tiên vẻ mặt tỏ ra áy náy, “Cô Cố, mạch điện của gian phòng này có chút vấn đề, khiến cho cô không thoải mái chúng tôi thật sư rất xin lỗi, sẽ lập tức đổi phòng cho cô.”
“Tôi không phát hiện có vấn đề gì cả.” Cố Hạ tỏ ra khó hiểu.
Quản lý mỉm cười: “Bởi vì cách làm việc của chúng tôi có vấn đề nên gian phòng này mạch điện không ổn định lắm nên có thể mất điện đột ngôt, chúng tôi sẽ lập tức kiểm tra lại, vô cùng xin lỗi, đã chuẩn bị cho cô một căn phòng khác rồi, chúng tôi sẽ giúp cô mang hành lý qua đấy.”
Cố Hạ cũng không muốn lắm, nhưng cảm thấy thái độ phục vụ của nhân viên trong bãi tắm này của Triển Thiểu Huy không tệ lắm, cô cũng không có hành lý gì, trực tiếp xách theo túi của mình đi theo nhân viên đến một căn phòng khác, quả nhiên xa hoa thoải mái, nhưng nội thất trong hành lang đều là những thứ xa xỉ, về phần người ở căn phòng bên cạnh, cô cũng không quan tâm. Đổi phòng xong, thời gian cũng không còn nhiều, tiệc tối đã bắt đầu, quả nhiên có người gọi đến thúc giục, tổng giám đốc Trâu bảo cô nhanh đến đấy.
Lúc Cố Hạ chạy đến thì trong sảnh đã vô cùng nào nhiệt, Trâu Nhuận Thành nhìn thấy cô tới thì dùng giọng điệu bất mãn nói: “Cố Hạ, giá của cô càng lúc càng lớn nhỉ, bữa tiệc đã bắt đầu mà còn chưa tới.”
Cố Hạ ra vẻ có lỗi, Trâu Nhuận Thành vừa định bảo cô ngồi bên cạnh thì không ngờ Triển Thiểu Huy lại miễn cưỡng nói: “Tiểu Ngũ, cậu không nhìn xem người ngồi trên bàn này là ai à, làm việc phải có chừng mực chứ.”
Lúc nói chuyện ánh mắt của Triển Thiểu Huy cũng không ngước lên, Cố Hạ cũng không muốn ngồi cùng bàn với bọn họ, mừng rỡ như được giải thoát, vội vàng liếc mắt tìm kiếm Quý Phi Dương, không ngờ Triển Thiểu Huy lại chỉ tay sang bàn bên cạnh nói, “Ngồi bên kia!”
Bàn kia vừa vặn còn một chỗ, chẳng qua là người ngồi ở bàn đó Cố Hạ chẳng biết ai, người bên cạnh đều đang không ngừng mời rượu nói chuyện, còn có mấy tên tai to mặt lớn đang dùng ánh mắt ngả ngớn với bạn gái, liếc mắt đưa tình thì không nói, động tác cũng cực kì táo bạo, Cố Hạ không còn muốn ăn uống gì nữa, mấy loại tiệc tùng này thật ra cô cũng không muốn đến, bất đắc dĩ vì đang làm công cho người ta, thân bất do kỷ. Còn có những lời nói khiến người khác không vui lúc nãy của Triển Thiểu Huy, quả nhiên là chiều nay thua quá nhiều tiền nên ông chủ khó chịu trong lòng.
Triển Thiểu Huy khó chịu trong lòng, cầm đũa cũng chỉ động vài cái, người khác mời rượu cũng chỉ miễn cưỡng ứng phó, Trâu Nhuận Thành cũng đã quen biết anh nhiều năm, tất nhiên chỉ qua một động tác đơn giản của đại ca đã nhìn ra. không riêng gì anh ta, vài người anh em khác cũng biết tâm trạng của đại ca không tốt, tam ca tứ ca không ngừng hòa giải, thời gian khai trương đại cát đại lợi cũng không thấy vui vẻ gì, Trâu Nhuận Thành lại càng không vui, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Quý Phi Dương đứng cách đó không xa, khóe miệng Trâu Nhuận Thành cũng cố gắng cứng ngắc cười cười. Muốn trách thì trách tên Quý Phi Dương này, bọn họ chỉ muốn thuận tay giúp một chút, Quý Phi Dương không nể tình thì thôi, còn khuyến khích Cố Hạ phải cách xa bọn họ ra, làm như bọn họ là sát nhân không bằng, Trâu Nhuận Thành cắn răng, đôi nam nữ này thật là đáng giận, anh không tin không trị được bọn họ, sau này để xem ai chê cười ai.
Suy nghĩ vài giây, Trâu Nhuận Thành đã có sáng kiến, thuận tay gọi bồi bàn tới, thì thầm bên tai bồi bàn hai câu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa. Lại gọi Cố Hạ đang ngồi bên kia tới, “Tới đây mời rượu.”
Da đầu Cố Hạ xiết chặt, đứng bên cạnh Trâu Nhuận Thành nói: “Tổng giám đốc Trâu, tôi không biết uống rượu.”
“Trong xã hội này làm gì có ai không biế uống rượu? Tại sao cô không nói cô không biết làm việc luôn đi?” Trâu Nhuận Thành không buông tha nghi ngờ nói: “Những người này đều là khách của c