Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2979 lượt.
hông biết ai đang cùng cô bay trên mây mù, không phân biệt rõ thật ảo thế nào, trong đầu hiện ra người mình muốn gặp, cô chưa bao giờ có kinh nghiệm trong chuyện này, trong tiềm thức vẫn cố kháng cự lại, miệng phát ra tiếng nói đứt quãng: “Đừng mà…Quý…Quý…sư huynh.”
Động tác của Triển Thiểu Huy ngừng lại, giống như bị một chậu nước lạnh từ trên đầu đổ xuống, trong nháy mắt dập tắt lửa tình của anh, hai tay của anh vây quanh hai bên hông cô, ánh mắt mới vừa rồi còn nhuốm màu tình dục bỗng nhiên nhóm lên một ngọn lửa, anh làm sao lại quên mất cô gài này yêu mến một người đàn ông khác chứ.
Anh coi thường việc ép buộc một cô gái, lại càng không đáng để làm một thế thân cho người khác.
Cô gái nằm dưới thân cái gì cũng không biết, khép hờ mắt vặn vẹo cơ thể. Trong cơn giận dữ của Triển Thiểu Huy xoay người ngồi dậy, lấy một bộ đồ ngủ từ tủ quần áo ra, đi thật nhanh ra ngoài, đẩy cửa ra, sắc mặt tái nhợt.
Một đường đi qua hành lang, đến trước một gian phòng, Triển Thiểu Huy trực tiếp đá tung cửa ra, ánh mắt đảo qua vài người anh em đang ngồi trên ghế salon, đè nén lửa giận: “Người phụ nữ trong phòng tôi đã xảy ra chuyện gì?”
Bữa tiệc vừa mới chấm dứt, nơi này là chỗ vài người anh em tụ tập lại nghỉ ngơi, ba chàng trai không hề có hình tượng hoặc ngồi hoặc nằm trên ghế salon, vốn đang tán gẫu nói chuyện phiếm, bị âm thanh đột ngột này làm cho giật mình, Trịnh Giang Hà mặt đầy nghi vấn: “Đại ca, sao lại nổi giận thế?”
Trâu Nhuận Thành cũng đang ở trên ghế salon bị giật mình, “Người phụ nữ nào không muốn sống lại đến chỗ của anh vậy?”
“Hỏi cậu thì đúng hơn!” Triển Thiểu Huy chỉ vào anh ta, gió lửa trong mắt nổi lên bốn phía, “Cậu dám nói không phải cậu làm không?”
“Em?” Trâu Nhuận Thành rùng mình, mơn nớp lo sợ nói: “Đại ca, em cũng không phải không hiểu anh, sao có thể đưa phụ nữ đến chứ?”
“Cậu còn giả vờ! Chẳng lẽ không phải cậu ném Cố Hạ đã say khướt vào phòng tôi sao?” Sắc mặt Triển Thiểu Huy như mây đen sắp sửa vỡ ra.
“Cố Hạ? Ở trong phòng anh?!” Trâu Nhuận Thành ngảy dựng lên, “Làm sao có thể như vậy?”
Triển Thiểu Huy không muốn động tay động chân với anh em, giữ khoảng cách nhất định với Trâu Nhuận Thành ngồi xuống ghế salon, salon lập tức hõm xuống một chỗ lớn, “Hôm nay không phải cậu chuốc say cô ta, hạ thuốc cô ta, cậu muốn thấy tôi bị chê cười sao? Chẳng lẽ chúng ta chỉ mới quen biết nhau một hai ngày?”
Triển Thiểu Huy là một người biết kiềm chế, điểm ấy bạn bè và anh em đều biết, Trâu Nhuận Thành vội vàng tránh tội, “Đại ca, sao em có thể ném cô ta cho anh? Em bảo người đem cô ta đến phòng của Quý Phi Dương, mới vừa rồi em và Tam ca nói muốn thành toàn cho Cố Hạ, sao cô ta có thể chạy đến phòng anh được?”
Triển Thiểu Huy lập tức đứng lên, khí thế bức người, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trâu Nhuận Thành, khi nào thì cậu mới có thể làm chuyện đứng đắn được hả!”
Rừng bạch quả
Khi tỉnh lại đầu Cố Hạ đau muốn nứt ra, cô chỉ nhớ rõ tối qua mình uống rượu, về sau dường như bị đặt trên một lò lửa dày vò, oi bức khó chịu, một loại cảm giác rất kì quái, mí mắt không mở ra được, cứ giằng co như vậy thật lâu, về sau mới thoải mái được một chút. Cô mở mắt ra đánh giá căn phòng, đúng là khách sạn, thử vươn vai duỗi thẳng tay ra một chút.
Ngườn bán hàng trong một cửa hàng bán quần áo cho những cô gái trẻ tuổi bên cạnh bãi tắm nhìn thấy thì vội vàng ngăn cô lại, “Cô đừng lộn xộn, đang truyền nước biển mà.”
Nhìn theo hướng ngón tay nhân viên phục vụ, Cố Hạ nhìn thấy một bình nước muối, cô mở miệng hỏi: “Tôi bị làm sao vậy?”
Giọng nói khàn khàn, yết hầu đặc biệt khô nóng, như bị lửa cháy.
Trịnh Giang Hà vốn đến xem tình hình, thấy cô không có ấn tượng với chuyện tối qua, trên mặt nở một nụ cười vui mừng, “Cô nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Trịnh Giang Hà đi rồi, Cố Hạ nằm một lúc thì rút ống kim trên tay ra, đầu có hơi choáng váng, những cái khác không có vấn đề gì, có người mang bữa sáng tới, sức ăn của cô vẫn vậy, chỉ sau khi thay quần áo xong mới phát hiện trên cánh tay có một mảng bầm lớn, Cố Hạ nhíu nhíu mày, hoàn toàn không nhớ ra đã bị thương khi nào, trong lòng nghi ngờ tối qua uống say được người khác đưa về tạo thành, người này cũng thật không biết nhẹ tay, nhưng có lẽ mình say rượu rất khó ứng phó, những người kia sợ mình ngã xuống nên dùng lư