Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2961 lượt.
ạy tới, kinh hãi nói: “Đại ca, sao lại có tiếng súng? Không sao chứ ạ?”
Rất nhanh vệ sĩ từ xung quanh chạy tới, toàn bộ đều tập trung đề phòng, có hai đội vội vàng chạy tới quan sát tên sát thủ. Tất cả mọi người đều cảnh giác chú ý đến tình hình xung quanh, người đàn ông xông lên kia không phải vệ sĩ Triển Thiểu Huy mang tới, khách du lịch trong làng đã bỏ chạy từ khi sát thủ đến, người đàn ông kia lại đến đỡ lấy người bạn gái đi cùng đứng cách đó không xa, ôm rất chặt, sắc mặt trở bên trắng bệch, như sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn một lần nữa.
Chuyện này chỉ xảy ra trong một vài phút, Cố Hạ đột nhiên bị Triển Thiểu Huy đẩy ngã trên mặt đất, cô vẫn đứng sững sờ tại chỗ. Cô nhìn thấy Triển Thiểu Huy đi cảm ơn người đàn ông đã ra tay lúc nãy, nhưng người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai kia hình như không nể mặt vội vã ôm lấy bạn gái mình; Triển Thiểu Huy cùng mấy anh em toàn thân đều căng thẳng, đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng đối phương không nói gì; Trâu Nhuận Thành bình thường không bao giờ đứng đắn đi đến trước mặt tên sát thủ, đạp tới một cước, vừa nhanh vừa ngoan độc, sát thủ đã ngất đi tỉnh lại, phát ra tiếng kêu thảm thiết, ánh mắt Trâu Nhuận Thành hiện lên một vẻ khát máu rồi sau đó phất tay bảo vệ sĩ kéo đi…Tất cả diễn ra như trong phim.
“Có ai muốn đối phó tôi đâu, vừa rồi chắc là có người trả tiền cho bọn họ.” Cố Hạ khẳng định, cô nhìn Triển Thiểu Huy ngồi bên cạnh mình dịu dàng nói: “Cảm ơn anh.”
“Cái gì?” Triển Thiểu Huy ngạc nhiên hỏi cô.
“Cảm ơn anh đã đẩy tôi ra trước.” Cố Hạ nói, trong phim đều là ông chủ kéo cô gái bên cạnh qua cản viên đạn, cô thật sự không nghĩ tới thời khắc sống còn đó Triển Thiểu Huy lại đẩy cô ra, trong lòng Cố Hạ thật sự rất cảm động, nhìn anh cười ôn hòa: “Triển thiếu, trước kia tôi cảm thấy anh mang theo vệ sĩ chỉ là để khoe khoang, không ngờ anh lại thật sự gặp nguy hiểm như vậy, hôm nay tôi lôi anh đi hái quýt cùng mới khiến cho anh mất cảnh giác, nếu như không phải vừa rồi anh nhanh chóng phát hiện ra, khoảng cách gần như vậy thật sự làm cho tôi nghĩ mà thấy sợ, tôi thật sự rất cảm kích anh.”
Triển Thiểu Huy thản nhiên nói: “Việc này vốn không liên quan đến cô, người bọn họ muốn đối phó là tôi, không cần phải liên lụy đến cô.”
Cho tới bây giờ Cố Hạ vẫn chưa từng nghe thấy Triển Thiểu Huy nói lời chính trực nghĩa khí như vậy, hình tượng của anh trong suy nghĩ thoáng cái đã trở nên cao hơn, Cố Hạ cảm động chân thành nói: “Trước kia tôi vẫn thầm oán anh, cảm thấy anh chỉ là một thiếu gia, thích cười nhạo ngưới khác, chỉ huy người khác làm cái này cái kia.”
Cửa sổ xe chỉ chừa một khe hở, trên mặt Triển Thiểu Huy không nhìn ra vẻ khác thường nào, “Giờ thì sao?”
Cố Hạ cười, “Anh là người rất tốt, cũng không thường xuyên làm khó dễ người ta như tổng giác đốc Trâu, từ nay về sau tôi nhất định thành tâm thành ý làm việc cho anh, hầm canh cũng không bớt xén nguyên liệu nữa…”
“Ăn bớt ăn xén nguyên liệu?” Triển Thiểu Huy ngắt lời cô, mắt nheo lại, “Sao cô có thể làm thế?”
“Việc đó…” Cố Hạ thè lưỡi, thấp giọng nói: “Trước kia hầm canh cho anh, tôi cảm thấy dù sao cũng làm cho anh ăn rất nhiều mà anh cũng không ăn bao nhiêu rất lãng phí, nên để ở nhà một ít.”
Khóe miệng Triển Thiểu Huy co quắp lại, khó trách mỗi lần Cố Hạ mang canh đến đều thấy thiếu cái gì đó, nhưng mà hương vị canh lại rất đậm đà, thì ra thịt trong canh đều bị cô nàng bớt xén, ánh mắt của anh nhàn nhạt đảo qua Cố Hạ, không cảm xúc nói: “Cô còn làm gì nữa? Thẳng thắng một chút tôi sẽ không truy cứu.”
“Tôi không làm gì cả, nhưng mà khi đến thăm anh cũng không quá để ý nên đã mua hoa ở cửa hàng tiện lợi.” Hôm nay Cố Hạ trải qua chuyện này, bị Triển Thiểu Huy làm cho cảm động nên thẳng nói khai hết, nói xong thì vụng trộn nhìn vào sắc mặt Triển Thiểu Huy, “Tôi cảm thấy nhất định anh sẽ không thèm để ý đến những chuyện này.”
“Nhưng mà…” giọng điệu của Triển Thiểu Huy có vẻ quái dị, “Mới vừa rồi cô nói “từ nay về sau sẽ thành tâm làm việc cho tôi”, nói cách khác trước kia cô chỉ làm qua loa thôi sao?”
“Không hề giả dối đâu.” Cô Hạ thành thật nói: “Lúc anh nằm viện tôi thật tình mong anh sớm khỏe lại, tôi rất chân thành. Người khác đều nói anh rất khó ở chung, anh quả thật có hơi làm giá, cho nên tôi cũng giữ khoảng cách với anh, anh muốn tôi làm gì tôi đều thành thật mà làm, giống như chuyện công việc vậy, dù sao anh