The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2965 lượt.

ào đó vẫn hiên ngang đứng nói.
Cố Hạ lại thả nó xuống, chọn một con khác, “Triển thiếu, con này thì sao?”
“Không chắc.” Người nào đó lại lạnh nhạt quét mắt qua.
Cố Hạ lại ném trở lại, lấy một ngón tay chỉ: “Con kia thế nào?”
“Quá nhỏ” Người nào đó lại động môi.
“Anh đang chọn thức ăn hay là chọn vợ vậy? Băm thành một khối rồi nấu chín thì ai còn nhìn ra nữa!” Cố Hạ đứng lên, mày nhướng lên, hay tay khoanh lại, “Vậy thì tự anh chọn đi.”
Triển Thiểu Huy phủi phủi quần áo, “Quần áo của tôi rất đắt tiền, xa hoa, vì ăn được một bữa mà ném đi cả bộ đồ thì không đáng, giờ làm việc mang theo cô ra ngoài chơi, tốt xấu gì cô cũng phải làm chút việc chứ.’
Anh dùng một ngón tay chỉ vào trong hồ, “Con kia, cô bắt nó lại đây nhìn một chút xem có phải hàng tốt không.”
Cố Hạ bĩu môi, xoay người tiếp tục đi bắt ba ba, nắm lấy mai xách con ba ba lại, đung đưa trước mặt Triển Thiểu Huy “Triển thiếu, con này có được không?”
Khóe môi Triển Thiểu Huy càng cong lên, ánh mắt nhuộm sự vui vẻ.
Sau khi bắt được năm sáu con, Cố Hạ bỏ chạy vào toilet rửa tay, lúc đi ra thấy mảnh vườn có hai cây quýt, trái quýt vàng óng ánh như một chiếc đèn lồng treo trên cành cây, Cố Hạ chỉ vào cây quýt hỏi ông chủ: “Có thể hái không?”
Ông chủ cười đáp: “Có thể, vườn trái cây đằng sau còn rất nhiều, cô muốn ăn bao nhiêu thì cứ hái. Mọi người cũng có thể hái một ít đem về, đây là loại trái tự nhiên tinh khiết không có thuốc sâu.”
Cố Hạ vui sướng chạy đến dưới cây quýt, hái được một trái rồi nếm thử, nước bên trong rất ngọt, cô cũng chưa quên phải chia sẻ cho người khác, lại hái thêm vài trái trên mấy cành thấp, cầm trái quýt đi tìm Triển Thiểu Huy, nhìn thấy Triển Thiểu Huy cùng Trịnh Giang Hà đang đi về một hướng khác, cô gọi: “Triển thiếu.”
Hai người đàn ông cùng dừng bước, Cố Hạ chạy tới, tơi trái quýt lại, “Triển thiếu, vừa hái được vài trái quýt.”
Triển Thiểu Huy nhìn thứ trên tay cô, vươn tay cầm lấy một trái, Trịnh Giang Hà cũng cầm lấy một trái, Cố Hạ cười hì hì nói: “Ông chủ nơi này nói vườn trái cây đằng sau còn rất nhiều loại trái, chiều nay tôi muốn hái một ít đem về.”
“Dù sao cũng đã ra ngoài chơi, cô cứ tùy ý đi.” Triển Thiểu Huy trả lời, bóc quả quýt ra nếm thử: “Rất ngọt, chúng ta lên lầu hai ngồi đi, lão Tứ và lão Ngũ đều ở bên kia, lát nữa sẽ ăn cơm.”
“Tôi sẽ đi hái thêm vài trái. Triển thiếu, là căn phòng đang mở cửa sổ kia sao?” Cố Hạ chỉ vào căn nhà bên kia, nhìn thấy anh nhẹ gật đầu thì cười chạy về phía cây quýt.
“Cô ấy không nhờ người hái sao?” Trịnh Giang Hà nhìn theo bóng lưng cô chạy đi, nói: “Cô gái này thật đúng là thể lực dồi dào.”
Triển Thiểu Huy hất cắm lên, “Nếu không thì sẽ không mang theo cô ấy, phụ nữ quá yếu ớt rất lắm chuyện, nhìn là đã thấy phiền rồi.”
Ánh mắt Trịnh Giang Hà tập trung trên khuôn mặt Triển Thiểu Huy, mặt đầy vẻ cao thâm nói: “Đại ca, em phát hiện ra một việc.”
“Nói.”
“Người ngoài đều rất khách sáo gọi anh là Triển thiếu, Cố Hạ cũng xưng hô với anh như vậy, chẳng qua là nghe thấy cô ấy gọi nhiều lại cảm thấy nó đã thuần túy trở thành tên gọi của anh, giống như…”
Anh ta dừng lại một chút, nhìn Triển Thiểu Huy nói: “Hình như đang gọi hai chữ đầu trong tên của anh vậy.”
Triển Thiểu Huy bật cười, anh đã sớm nhận ra không giống rồi, người khác lúc gọi như vậy thì vô cùng chú ý, khách sáo lại kính cẩn; duy chỉ có Cố Hạ gọi thì lại không phải vậy, một kiểu xưng hô phong nhã lại bị cô gọi có vẻ rất thuận miệng, mang theo một chút trơn tru như đang trượt băng vậy, thiếu đi vài phần xa cách. Mấy ngày trước dưỡng bệnh trong bệnh viện, phòng bệnh yên tĩnh chợt nghe thấy tiếng gọi trong trẻo của cô, “Triển thiếu, Triển thiếu…” rơi vào trong tai lại làm cho người ta cảm nhận được một hương vị thân thuộc khó hiểu. Mặt Triển Thiểu Huy không có biểu cảm gì, “Chỉ là một cách xưng hô mà thôi, cũng không có gì không ổn, chẳng lẽ tôi còn phải so đo với cô ấy sao?”
“Cô ấy rất thú vị.” Trình Giang Hà cười cười.
Triển Thiểu Huy từ chối cho ý kiến, cùng lão Tam đi về hướng căn phòng.
Nơi này không xa nội thành lắm, bọn họ đã tính sẽ chơi cả một ngày, ăn cơm tối xong sẽ trờ về. Buổi chiều, mấy người đàn ông cầm cần câu ra sông câu cá, Cố Hạ cũng câu một lúc, nửa ngày lại không câu được con nào, cảm thấy không còn chút sức sống nào nên hỏi Triển Thiểu Huy có đồng ý đi hái quýt không. Triển Thiểu H