Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2963 lượt.

sắp xếp.
Nhìn thấy Triển Thiểu Huy đã khôi phục lại, Cố Hạ cũng thoải mái hơn rất nhiều, đã không cần phải lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Triển Thiểu Huy nữa, cũng không cần phải chạy đến bệnh viện mỗi ngày, thuận tiện sắp xếp thời gian của mình. Buổi sáng hai ngày sau, lúc cô đang ở trong công ty làm việc thì trưởng phòng Lưu đột nhiên chạy đến nói với cô, “Cấp trên điện thoại tới gọi cô xuống lầu, nói là có việc.”
Cố Hạ không biết có việc gì, vội vàng xuống lầu, trước phòng bảo vệ của tòa nhà thương mại, bình thường bảo vệ không cho đỗ xe, lúc này lại có vài chiếc xe đang đỗ ở đây, chính giữa là một chiếc xe việt dã bên cạnh là A Đông cường tráng rắn chắc, ngoắc tay với Cố Hạ ý bảo cô qua đó, sau đó mở cửa xe ra cho cô.
Xe đi đến làng du lịch, sương đọng trên những chiếc lá vàng của cây ngô đồng cao lớn, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Trong sân có không ít cây ăn quả, trong không khí thoang thoảng mùi thơm ngát của quả quýt quả bưởi, hỗn tạp cùng hương thơm của cỏ dại. Cố Hạ không thể chờ đợi được chạy tới, hít lấy hương thơm hoang dã trong không khí.
Ông chủ nhiệt tình chạy ra chiêu đãi khách, trong này, gà hay cá đều là giết ngay ăn liền, Cố Hạ thấy rất mới lạ. Cố Hạ nhìn thấy cái ao cách đó không xa có không ít người đang vây quanh, vô cùng náo nhiệt, cô kìm lòng không được duỗi cổ thật dài nhìn sang bên ấy. Ông chủ nói bên ấy đang bắt cá, còn có vừa mới câu được con ba ba, nếu có hứng thú thì có thể đi lấy vài con, tự mình chọn lựa, lấy xong có thể nấu ăn ngay.
Chung quanh cái ao thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười vui vẻ, Cố Hạ quay đầu lại nhìn Triển Thiểu Huy, “Chúng ta cũng đến xem được không?”
Triển Thiểu Huy cũng không phản đối, chậm rãi dạo bước sang đó, có mấy người đàn ông đang kéo lưới cá lên, rõ ràng trời đã vào thu mà bọn họ còn trần trụi đứng trong nước, dường như không hề cảm thấy lạnh; lưới bắt cá bọn họ dùng cũng không lớn, nhưng mỗi một lần kéo đều thu hoạch được rất nhiều, mấy con cá từ trong mặt nước nhảy “oạch” lên, khiến cho mọi người chung quanh đều vui thích kêu lên: “Con vừa rồi thật lớn.” “Mẻ này còn nhiều hơn cả mẻ trước nữa”…những người này phần lớn đều là người đi làm ở thành thị, nhìn thấy từng mẻ cá được kéo lên thì thấy rất mới lạ.
Người bắt cá kéo lưới lên rồi đổ cá xuống một cái ao nhỏ bên cạnh, số cá còn lại thả xuống đường, nhân viên của làng du lịch gom lại rồi đi về phía nhà bếp, hành động của bọn họ tựa hồ như muốn cho khách hàng thấy: nhìn xem, món ăn của chúng tôi rất mới lạ, đều dùng cá mới vừa câu lên.
Ao nhỏ được đắp xi măng cao hơn một mét không có nước, con ba ba màu nâu chậm rãi bò bò, Cố Hạ ngồi xổm xuống bên cạnh, cố ý cầm quay ngược nó lại đặt trên mặt đất, con ba ba chổng vó lên rồi lại huy động đầu và chân tự mình lật lại, vừa định chạy đi thì bị Cố Hạ bắt lại, hưng phấn nói: “Triển thiếu, con vật này cũng rất nhanh nhẹn, mùi vị nhất định là rất tốt, không bằng chọn con này đi?”
Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh, ánh mắt tùy tiện lướt qua, “Nhìn cũng không tệ lắm.”
Cố Hạ đưa con vật trên tay cho nhân viên phục vụ, đó là một người đàn ông hơn 30 tuổi, ống tay áo cùng ống quần xắn lên cao, trên quần áo có không ít nước đọng, chỉ vào con ba ba trên tay dùng tiếng phổ thông đặc giọng vùn quê nói: “Những món ăn ở đây đều rất tươi, sáng nay vừa bắt dưới sông lên, không tệ chút nào đâu!”
Tuy sở trường của làng du lịch là để cho khách tự chọn món ăn nhưng bình thường khách hàng chỉ động mồm động miệng, chứ có ai chịu tự mình đi động tay vào, anh ta nhắc nhở: “Cô gái, coi chừng con ba ba này cắn cô đấy.”
“Cứ để cho cô ấy từ từ chọn đi.” Triển Thiểu Huy chậm rãi nói, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, ý bảo Cố Hạ tiếp tục chọn: “Nếu bị cắn sẽ xem như là tai nạn lao động, đã đi xa như vậy thì nhất định phải chọn thứ tốt nhất.”
Anh ở bên cạnh vẫn giữ phong độ đứng đấy, giơ tay lên chỉ huy: “Chọn nhiều một chút, chúng ta có nhiều người.”
Mấy anh em đến đây bốn người, còn có lái xe và vệ sĩ, phải phân làm hai bàn mới đủ. Anh mắt của Cố Hạ tiếp tục đảo quanh mấy con ba ba lớn nhỏ trong ao, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng gõ vào người mấy con ba ba, nắm lấy mai con ba ba nhấc nó lên, nhìn thấy tứ chi nó đạp lung tung động tác linh hoạt, lại nói với Triển Thiểu Huy: “Con này cũng không tồi! Dùng ba ba làm thịt kho tàu thế nào?”
“Quá lớn.” Người n