The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2959 lượt.

cũng là ông chủ của tôi mà.”
“Thì ra cô vẫn luôn cho đó là công việc mà hoàn thành.” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy rất nhẹ, sắc mặt sáng tối không rõ.
Trong lòng Cố Hạ lại bình tĩnh thần kì, ánh mắt nhu hòa nhìn về phía anh, “Triển thiếu, anh cũng không dễ dàng gì, một ngày ngoại trừ quan tâm đến những việc lớn trong công ty còn phải lo lắng cho sự an toàn của bản thân mình, sau này anh bảo tôi làm gì tôi cũng sẽ không thấy tức giận anh nữa, nhất định bảo đảm chất lượng công việc.”
“Cố Hạ…” Triển Thiểu Huy gọi cô một tiếng.
“Vâng?” Cố Hạ đợi vài phút, nhìn thấy anh không mở miệng nên nhướng cằm lên hỏi anh có ý gì.
Màu mắt Triển Thiểu Huy trở nên u ám, chẫm rãi nói: “Cố Hạ, bình thường tôi mặc kệ chuyện của Khải Hoành, cô không cần phải việc gì cũng cho là công việc mà hoàn thành. Tôi có một câu muốn dành cho cô, nếu như trong công việc cô không phạm sai lầm nghiêm trọng nào thì Khải Hoành sẽ không vì việc riêng mà đuổi việc cô. Tiểu Ngũ chưa bao giờ chịu thiệt thòi nên có đôi khi làm việc không được đúng đắn lắm, tôi sẽ nhắc nhở cậu ta.”
“À, cảm ơn anh.” Cố Hạ nói.
Triển Thiểu Huy cảm thấy căn bản cô không hiểu gì, nghiêm trang nói: “Cô không cần phải từng phút từng giây nghĩ tôi là ông chủ của cô.”
“Anh thật sự là người rất tốt.” Cố Hạ cười cười, “Triển thiếu, sau này hay là anh mang thêm vài vệ sĩ nữa đi, thật sự rất nguy hiểm, người đàn ông hôm nay là bạn của anh sao?”
“Không biết người đó. Lúc đó chắc cô không thấy rõ lắm, anh ta đứng gần chúng ta, cho rằng sát thủ nhằm vào anh ta cho nên mới chọn cách hành động, võ nghệ quả nhiên rất giỏi.” Triển Thiểu Huy nói ra rất tự nhiên, “Thân phận của anh ta hẳn là rất đặc biệt, có thể đã làm ra chuyện gì đó nên mới cảnh giác như vậy, xem ra vận may của chúng ta cũng không tệ.”
“Không sai, nhưng mà thật sự thế giới này quá hung ác.” Cố Hạ còn tưởng rằng sát thủ chỉ nhìn thấy trên TV, hôm nay lại xuất hiện ngay bên cạnh mình, trong lòng quả nhiên rất chấn động.
“Chỉ có nhân tài như cô mới cảm thấy xã hội này đơn giản.” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy mang theo một chút khinh miệt nhàn nhạt, một lát sau lại buồn bã nói: “Thật ra như thế cũng tốt.”
Câu nói phía sau của anh rất khẽ, giống như được truyền đến xuyên qua làn mưa bụi.
Cố Hạ nhìn anh cười cười rồi tìm một vị trí cùng tư thế thoải mái hơn ngồi, đồng ruộng không ngừng rời xa phía sau, nhà cao tầng chốn thành thị lại xuất hiện trước mắt một lần nữa. Mặc dù hướng đi của Triển Thiểu Huy và Cố Hạ một nam một bắc không hề thuận đường chút nào nhưng anh vẫn đưa cô về đến cửa xóm nhỏ rồi nói với cô một câu, “Không cần suy nghĩ nhiều, làm việc cho tốt đi.”
“Triển thiếu, anh cẩn thận một chút.” Cố Hạ xuống xe, vẫy tay với anh.
Lần này đột nhiên gặp phải sát thủ làm cho Triển Thiểu Huy trở nên bận rộn, vốn chuyện đi đến làng du lịch mới được quyết định vào tối ngày hôm trước, tin tức của đối phương lại quá nhanh, bọn họ cũng hoài nghi bên cạnh có người mật báo. Vừa muốn nhanh chóng nghĩ cách diệt trừ kẻ đối đầu muốn đưa anh vào chỗ chết lại gần đến cuối năm, công ty có rất nhiều việc, tài vụ, kế hoạch làm việc năm sau…Một đống những việc khiến cho bọn họ không còn thời gian.
Cố Hạ ngoại trừ thời gian đi làm có hơi bận rộn thì cuộc sống bình thường cũng không có ảnh hưởng gì, ông chủ của cô không tới tìm cô, cô càng mừng rỡ nhàn nhã, nhất là không cần phải gặp mặt Trâu Nhuận Thành, dù gió lạnh có kéo về thì cô cũng cảm thấy không khí phảng phất như tháng tư. Gần đây trong Khải Hoành một tuần có đến hai ba cuộc họp, nghĩ đến Triển Thiểu Huy là ông chủ lớn như vậy nhất định là vô cùng bận rộn, Cố Hạ cũng không chủ động đến quấy rầy anh.
Mỗi tuần cô đều đến phòng tập thể hình ba bốn lần, phòng tập mới có khóa học múa bụng, cô giáo kia xinh xắn hấp dẫn, eo mảnh như một con rắn nước, mỗi một động tác đều rất phong tình vạn chủng. Cố Hạ bị thuyết phục thật sâu nên sau khi học xong, cô rời khỏi tòa nhà cao tầng kia mà vẫn còn đang hồi tưởng lại động tác của cô giáo kia, vọng tưởng khi nào thì mình mới luyện được dáng người kia, nghĩ nghĩ như vậy lại không ngờ chân giẫm phải một miếng gạch sàn nhà bị vỡ, cô vừa vặn là mang giày cao gót, kêu “ai ui” một tiếng, chận bị trật.
Cố Hạ ngồi chồm hổm trên mặt đất hít vài ngụm khí, một lúc sau cơn đau mới giảm đi, ban đêm nhiệt độ thấp, con đường hai bên đèn