XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đông Tẫn Hoan

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2953 lượt.

ngoài không tốt đâu, không biết bỏ bao nhiêu phụ gia, người làm ăn bây giờ không có lương tâm, thứ gì cũng dám bỏ vào, dù cho có là nhà hàng Pháp cũng không ngoại lệ. Ăn cơm ở nhà vẫn là an toàn nhất, dầu nha, gia vị nha đều rất an toàn, hôm nay vừa khéo tôi cũng mời khách, tôi mua rất nhiều đồ ăn, trưa nay các món ăn rất phong phú, nếu anh không chê thì có thể đến nhà tôi ăn cơm.”
Đầu bên kia dường như đang suy tính một chút rồi cố làm ra vẻ nói: “Vậy thì tôi đến thử xem sao.”
“Tôi xuống dưới đón anh.” Cố Hạ nói.
“Ừ, cô mau xuống đây, tôi đến trước cửa chung cư nhà cô ngay đây.”
“Được, tôi xuống ngay.”
Đến khi bên kia cúp máy, Cố Hạ thấy may mắn hôm nay mua rất nhiều thức ăn, bằng không nhất định sẽ bị Triển Thiểu Huy khinh bỉ, cất điện thoại đi, nói với Quý Phi Dương, “Quý sư huynh, Triển thiếu tới dùng cơm.”
Cố Hạ nhận điện thoại trong một góc phòng khách tất nhiên là Quý Phi Dương cũng nghe thấy cô nói gì, cười nói: “Đến đây không phải càng náo nhiệt hơn sao? Chẳng qua là không nghĩ tới người có địa vị cao như Triển thiếu lại đầu hàng nhân nhượng đến nhà người có địa vị thấp hơn dùng cơm.”
Trần Đào ngồi bên cạnh hỏi: “Triển thiếu? Cố Hạ, bạn học cũ của em sao?”
“Ông chủ của em.” Cố Hạ nghiến răng nghiến lợi nói, chạy vào nhà bếp nói với Từ Lộ Lộ một tiếng, tranh thủ thời gian ra ngoài đón Triển Thiểu Huy.
Cô ra đầu ngõ nhỏ, quả nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc xe đang đỗ, chạy tới cửa sổ đang mở một nửa thì nhìn thấy Triển Thiểu Huy, nói: “Triển thiếu, đi thôi.”
Triển Thiểu Huy vừa mới gọi điện thoại bảo lão Tam, lão Tứ đến bữa tiệc. Anh không nhanh không chậm xuống xe, Cố Hạ nhìn thấy anh có một mình thì hỏi: “Có cần phải gọi A Đông cùng đi không? Một mình anh đi không được an toàn.”
“Cô cho rằng đời này tôi không thể làm gì một mình được sao? Tình huống lần trước dù sao cũng chỉ là trường hợp ngẫu nhiên thôi.” Sắc mặt Triển Thiểu Huy lạnh lùng, khoảng thời gian này bận rộn không phải vì điều tra chuyện lần trước xem cuối cùng ai là kẻ chủ mưu, hiện tại cứ từ từ tìm hiểu là được.
Cố Hạ ngậm miệng không hỏi anh nữa, đi song song với anh về phía trước.
“Cô nói trong nhà có mời khách đến, mời ai vậy?” Triển Thiểu Huy cũng chưa thèm nhìn Cố Hạ, giọng điệu cũng không tính là vui vẻ.
“Mời Quý sư huynh.” Cố Hạ thẳng thắn nói, “Tôi cùng thuê chung môt phòng với một người bạn học, hôm nay bạn trai của cô ấy cũng tới, bọn họ rất dễ gần.”
Triển Thiểu Huy phát ra một tiếng cười lạnh từ trong cổ họng, “Không nghĩ tới hơn mười ngày không gặp mà cô và Quý Phi Dương lại tiến triển thần tốc như vậy, xem ra cô rất cao tay nhỉ.”
“Không phải, hai ngày trước bị trật chân, anh ấy đưa tôi đến bệnh viện, hôm nay tôi đáp tạ anh ấy.” Cố Hạ giải thích.
Ánh mắt của Triển Thiểu Huy lướt qua đỉnh đầu cô, lạnh giọng nói, “Vậy cô xem như trong họa có phúc nhỉ.”
Cố Hạ thấy anh hôm nay cực kì khó chịu, nói chuyện cũng kì quái, không hiểu ai đã chọc giận anh, sợ lát nữa anh làm khó bạn bè của mình nên dứt khoát dừng bước nói: “Nếu không thì hay là chúng ta ra ngoài ăn đi.”
“Vì sao?” Triển Thiểu Huy không biết tại sao cô lại đổi ý, ánh mắt nheo lại, “Cô mời sao?”
Cố Hạ cúi đầu nhìn xuống mũi chân, “Lát nữa tôi trả tiền không nổi, cuối cùng anh cũng phải trả, chắc anh sẽ không để tôi ở lại rửa chén gán nợ chứ.”
Triển Thiểu Huy chắp tay sau lưng, “Tại sao có thể mời Quý Phi Dương được còn mời tôi đi ăn cơm thì lại khó xử như vậy?”
“Tôi sợ anh lại không vui.” Cố Hạ nhỏ giọng nói, “Nhà tôi thuê rất nhỏ, có thể anh sẽ không quen, thức ăn cũng nấu rất qua loa, lát nữa anh lại không vui mà nổi giận thì mọi người rất khó xử.”
“Con người tôi gần đây rất dễ tính.” Triển Thiểu Huy vươn tay xoa đầu cô, “Đừng nghĩ nhiều, tôi sẽ không làm khó bạn của cô.”
Anh đẩy cô lên vài bước, “Đi thôi, nhanh lên, lên nhà cô ăn cơm trưa.”
Cố Hạ thấy sắc mặt của anh cũng không quá kém, dẫn anh lên nhà của mình, lên lầu nhấn chuông cửa, người mở cửa lại là Quý Phi Dương, nhìn nhìn hai người ở ngoài cửa, nói với Triển Thiểu Huy: “Nghe nói Triển thiếu đến thật sự rất bất ngờ, bình thường đều không dễ gì gặp được Triển thiếu, không ngờ lại gặp ở chỗ này.”
Bên ngoài Triển Thiểu Huy cười nhưng trong lòng thì lại không cười, “Cũng không ngờ cậu Quý đây lại đến nhà của hai cô gái độc thân.”
Anh đặc biệt nhấn mạnh mấy chữ “cô gái độc thân”, như là đang c