Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2956 lượt.
sư huynh, sao lại là anh? Không phải là Trần Đào sao?”
“Anh ấy đi mua rượu rồi.” Quý Phi Dương giải thích, “Bưng cái này ra sao?”
“Để em làm cho, anh ra ngoài ngồi đi. Ở đây rất nhiều dầu mỡ, bắn vào quần áo anh thì không hay.” Cố Hạ không muốn phiền đến khách.
“Không sao.” Quý Phi Dương nhìn con cá chiên xù màu vàng óng, cười nói: “Thoạt nhìn trông thật ngon, tay nghề của các em rất tốt.”
“Chỉ làm đại thôi.” Cố Hạ cong cong hàng mi, nghe thấy người ta nói như vậy thì trong lòng rất vui, đĩa thức ăn trên tay đã đầy, trong nồi vẫn còn thừa hai miếng, cô lấy một cái chén nhỏ trên bàn gắp vào, thấy Quý Phi Dương vẫn còn ở trong này nên thuận tay đưa chén và một đôi đũa đến nói: “Quý sư huynh thử xem.”
Quý Phi Dương nhận lấy đôi đũa, Cố Hạ gắp thức ăn vào trong chén đưa tới trước mặt anh, “Coi chừng bị phỏng đấy, cẩn thận một chút.”
Quý Phi Dương gắp một miếng, cẩn thậm cắn một ngụm, nở một nụ cười thoải mái: “Rất thơm, ăn ngon thật.”
“Ăn ngon là tốt rồi, em chỉ sợ các anh không thích ăn những món đơn giản này.” Cố Hạ cười nói, bưng đĩa cá lên chuẩn bị đem ra ngoài bàn ăn, Quý Phi Dương đứng trước cửa vội vàng thả đũa xuống, “Để anh.”
Anh nhận lấy chiếc đĩa từ trong tay Cố Hạ, Cố Hạ cười cười, lại bưng hai đĩa rau trộn trên mặt bàn ra khỏi bếp, lúc ra ngoài nhìn thấy sắc mặt Triển Thiểu Huy càng thêm lạnh lùng, không biết có phải người đàn ông này đói bụng quá nên sắc mặt khó coi như vậy không, Cố Hạ đặt thức ăn lên bàn nói: “Triển thiếu, anh ăn một ít hoa quả trước đi, thức ăn sắp xong rồi.”
Phòng khách và nhà bếp thông nhau, vừa rồi cảnh hai người cười cười nói nói trong nhà bếp vừa vặn rơi vào mắt Triển Thiểu Huy, chẳng những đáng ghét mà còn thấy đáng hận. Lúc có Quý Phi Dương thì trong mắt Cố Hạ không còn anh nữa, chỉ xem anh như không khí. Môi Triển Thiểu Huy mím lại cực kì chặt, nghe thấy Cố Hạ nói anh cũng không quay đầu lại, thậm chí cũng lười nhìn cô, trong mắt ngập tràn lửa giận.
“Quý sư huynh, không cần phiền đến anh đâu, anh ra ngoài nói chuyện với Triển thiếu đi.” Cố Hạ nghĩ bọn họ đều quen nhau, gia cảnh cũng không khác biệt lắm, miễn để cho Triển Thiểu Huy ở một mình ngoài phòng khách lại nghĩ không ai thèm để ý đến anh ta, lại xoay người nói với Triển Thiểu Huy: “Cơm xong ngay thôi, đợi một lát.”
Cố Hạ bưng thêm hai món ăn Từ Lộ Lộ đã nấu xong, trở lại nhìn thấy nồi canh cũng đủ chín rồi, múc ra một tô canh thật to, tô canh cũng đầy vừa phải nên bưng trên tay cũng không sợ bị phỏng. Cô cẩn thận bưng ra ngoài, một chân vừa bước ra khỏi cửa phòng bếp, không đề phòng đối diện đang có một người đi tới, hai người trở tay không kịp đụng vào nhau, tô canh trong tay Cố Hạ rơi xuống trên mặt đất, nước canh văng ra khắp nơi, những mảnh sứ vỡ nát.
Lúc đụng vào nhau, nước canh bắn lên tay cô, nóng quá nên cô la lên một tiếng, vội vàng vung tay, Từ Lộ Lộ đang xào rau hết hồn nói: “Nhanh rửa nước đi!”
Cố Hạ xoay người lại tháo nước lạnh rửa tay, quay đầu lại nhìn Triển Thiểu Huy, vạt áo trước bị ướt một mảng, cô lo lắng hỏi: “Anh không bị bỏng chứ?”
“Không có.” Triển Thiểu Huy chỉ bị ướt một mảng áo, tâm tình của anh không tốt lắm, không biết vào nhà bếp làm gì, có lẽ là để giữ mặt mũi cho Cố Hạ, cũng có lẽ vào nói móc cô vài câu, không ngờ đối phương đột nhiên đụng vào, anh nhìn thấy vẻ đau đớn trên mặt Cố Hạ thì cơn tức trong lòng lại tan biến mất, vượt qua đống bừa bộn trên mặt đất tiến tới, giọng điệu dịu dàng nói: “Đau lắm hả? Mau đến bệnh viện đi.”
Tạp dề trước người Cố Hạ cũng bị bắn một ít, hai hàng lông mày nhíu lại, mu bàn tay đỏ ửng cảm thấy nóng rát, diện tích rất nhỏ, cũng không phải quá đau, cô nhìn tay, “Không nghiêm trọng vậy đâu, hơi đau một chút thôi, cũng không bị lột da.”
Từ Lộ Lộ cũng hỏi rốt cuộc cô thấy thế nào, trong lòng lại thầm bực mình Triển Thiểu Huy lại đột nhiên xông vào, canh cũng bị đổ hết, lại còn bị phỏng, cô ý bảo Triển Thiểu Huy đưa Cố Hạ ra, ra khỏi nhà bếp lấy điện thoại của mình gọi cho Trần Đào mua về một lọ thuốc trị phỏng.
Triển Thiểu Huy đứng bên cạnh trong lòng cũng thấy có lỗi, “Tôi không nghĩ cô lại bưng canh ra, thật sự không sao chứ? Để lại sẹo sẽ không đẹp.”
“Không sao đâu, canh bắn lên tay cũng không nhiều lắm.” Cố Hạ nhìn nước lạnh đang xối lên tay, mặt lộ ra nụ cười, “Anh không bị phỏng là tốt rồi.”
Từ Lộ Lộ đi vào cầm chổi quét mảnh vỡ, nói với Triển Thiểu Huy