Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2753 lượt.
ất đơn giản bình thường, giống như cô bao nhiêu tuổi, đang làm gì.
Đồng Ngôn chưa bao giờ nghĩ mình là một người mặt lạnh khi đứng trước mặt những vị trưởng bối của anh như vậy, rất sợ Cố Bình Sinh không vui, nhìn anh trưng cầu ý kiến.
Anh khẽ cười cười, sờ đầu của cô. Động tác đơn giản , xem như là đã ngầm đồng ý.
Đồng Ngôn thả lỏng tâm tình, thật cẩn thận trả lời vấn đề này.
May mắn về đề này trả lời cũng rất nhanh, may mắn thay cũng có người đại diện vội vàng tới đón người chữa cháy cho ai đó, “Chủ nhiệm Đồng, xin lỗi, rất xin lỗi, không biết vị lãnh đạo nào tới sân bay, đường cao tốc bị chắn trong vài giờ.” Người đại diện kia vừa nói xong, vừa thân thiện tiếp nhận mấy vali hành lý, rất nhanh cùng Cố Bình Sinh bắt tay chào hỏi.
Sauk hi hàn huyên vài câu, hai người trước mặt này giống như một người xa lạ chứ không phải là cha con, rút cuộc cũng mỗi người một ngả.
Giao thông trong nội thành thật sự là đang bị kiểm soát, đến khi về đến nhà cũng đã buổi chiều rồi. Đồng ngôn ở trên máy bay có ăn qua giờ cơm trưa nhưng anh thì vẫn còn đang đói bụng, cho nên việc làm đầu tiên khi cô bước vào nhà chính là vọt vào phòng bếp, đem rau xanh trừng già cùng chân giò hun khói trong tủ lạnh lấy ra, cắm một nồi cơm mới, lại đổ cơm vào trong nồi làm cơm rang cho anh. Trong tiếng đảo chảo rồi tiếng dầu xôi, cô đem rau xào cùng với cơm đưa cho anh, lại dùng khăn lông lau khổ tay vừa rửa, muốn đi vào phòng bà nội.
“Bà nội đi ra ngoài rồi.” Cố Bình Sinh kéo cô trở về, “Bà nói đến nhà của mấy dì là học sinh cũ của bà chơi, sau giờ cơm tối mới về.”
Đồng Ngôn cảm thấy rất kỳ lạ, “Bà làm sao mà biết hôm nay em về mà đi ra ngoài rồi?”
Cố Bình Sinh vẫn như cũ vừa ăn cơm vừa chậm rãi đoán, “Người già có vẻ có kinh nghiệm hơn, biết cảm giác tiểu biệt thắng tân hôn.” Cô quay lại bếp lấy cái chén, ngồi đối diện với anh, lấy cơm rang ăn cùng anh.
Nhìn anh ăn, Đồng Ngôn rút cuộc cũng nghĩ ra một việc, đem ba thùng giấy ở trong góc phòng khách kéo ra nơi sang sủa rồi mở ra, bắt đầu kế hoạch đem quần áo giặt sạch sẽ một lần, rồi bỏ vào trong tủ quần áo. Trong ba cái thùng giấy thì có một thùng chuyên bỏ những đồ vụn vặt, Cố Bình Sinh bưng chén cơm đi ra phòng khách, vừa ăn vừa đánh giá những đồ đó, “Con thú bông này thật đẹp, giống như là đã nhìn thấy ở đâu rồi? Là em mua lúc đi học đi đại học à.”
“Không phải, con thú này quý như vậy. Đây là con thú bông của Trầm Diêu, cô ấy thích một bộ truyện tranh của em, bắt em phải đổi cho cô ấy…” Đồng Ngôn đem mấy con thú bông ra hết, đang tự hỏi xem có nên giặt sạch hết không.
“Truyện Tranh?”
“Cậu bé bút chì, em có đủ bộ.”
Cô trả lời vấn đề một cách đơn giản như vậy, chuyển nơi ở vất vả như thế nào mọi người cũng biết, mang cái gì cũng không có thể mang sách, nhưng lúc trước khi cô thi đến Thượng Hải, trong hành lý chỉ có đủ bộ truyện tranh cậu bé bút chì. Ngày nhập học đầu tiên mọi người đều giống nhau, mang sách giáo khoa cùng từ điển bỏ lên kệ sách còn cô thì chỉ có tập truyện tranh đó.
Cũng bởi vì hành vi khác lạ đó mà Trầm Diêu đối với cô đã nhất kiến chung tình, thế sống chết cùng muốn chết chung với cô.
Sau này Trầm Diêu thầm mến một nam sinh, bỗng nhiên nói muốn tập truyện này. Trầm Diêu liền cưỡng ép lấy con thú bông đẹp nhất đắt nhất của cô ấy để đổi, cô không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt nhưng sau mười phút nghĩ lại thì đem tất cả ném cho Trầm Diêu.
Hiện tại ngẫm lại, giống như chuyện đó xảy ra khi cô học năm hai đại học nhưng sao cô lại cảm thấy lâu như vậy chứ?
Cô nghĩ đến lai lịch của những quyển truyện đó, nhịn không được cảm thán một câu, “Khi đó thật sự rất đơn thuần, lấy trọn bộ cậu bé bút chì, giống như là tài sản lớn nhất mà bản thân mình có vậy.” Ở dưới ánh mặt trời, ánh mắt của cô giống như ngọn sóng đay lay động, ẩn hiện nỗi nhớ buồn bã.
Hạnh phúc hiện tại đã khiến cô rất thỏa mãn rồi. Cũng không quản sau hạnh phúc này sẽ là vực sâu bao nhiêu, có thể vượt qua được hay không.
Đây là Đồng Ngôn.
Theo như lời nói của Cố Bình Sinh thì ốm đau sở dĩ đáng sợ là vì nó không chỉ tra tấn chính mình mà còn tra tấn chính những người nhà, những người luôn yêu thương mình. Anh không phải là chưa từng trải qua, cũng không phải chưa bao giờ chứng kiến như bao người, vì vậy tốt nhất là không cần để ý. Thậm chí đã sớm hạ quyết định, sẽ không kết hôn, thậm chí không cho bản thân mình cơ hội để tìm một người bạn gái, bởi vì sẽ vì mình mà chịu khổ.
Đáng tiếc,trên thế giới này là có một người con gái mang tên Đồng Ngôn.
Cô vẫn còn ngồi xổm trước thùng giấy, đem mấy thứ lặt vặt lấy ra, vừa cân nhắc xem nên để ở đâu.
Anh cúi đầu nhìn cô, cũng lâu lắm rồi anh không có ăn cơm cô làm, tay nghề của cô cũng thật sự tăng lên rất nhiều, rõ ràng chri là một món ăn đơn giản, nhưng rất thơm, cả sắc cả hương vị đều rất cầu toàn. Sự ấm áp này khiến cho đôi tay của anh cũng dần dần ấm áp lên.
“Em hiện tại cũng rất đơn thuần.”
Anh cười, tựa vào cánh cửa thủy tinh bên người cô, tiếp tục ăn nốt phần cơm rang đang còn trong chén.