pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2747 lượt.

có lẽ còn tốt hơn nhiều so với anh. Nếu là cô, nhìn thấy được người mẹ của mình tự sát ngay trước mặt mình, sau đó gặp dịch SARS, tổn thương trong thân thể đến trong lòng đều lớn như vậy, khả năng thật sự không biết sống tiếp như thế nào. Còn có rất nhiều chuyện trong năm tháng anh đi qua vẫn được anh giấu kỹ, rồi về người cha của anh.
Mơ mơ màng màng liền ngủ như vậy, cho đến khi tỉnh ngủ thì tiếp viên hàng không đã bắt đầu thông báo cho biết máy bay sắp tới thủ đô Bắc Kinh, độ ấm dưới đất bây giờ là như thế nào… Máy bay thuận lợi tiếp đấn, cô mở điện thoại ra, có một tin nhắn đến của anh.
Cho cô biết vị trí cụ thể nơi anh đang đứng chờ.
Dãy nhà ở cửa ra vào số 3 này quá lớn, cũng may năng lực miêu tả của Cố Bình Sinh vô cùng tốt, cô theo lời anh nói rất nhanh đã có thể nhìn thấy anh. Anh mặc một chiếc áo phông Polo đen ngắn tay, cùng với một chiếc quần Short đen ngắn tới đầu gấu, thật sự rất tràn đầy khí thế tuổi trẻ đến nỗi cả hoa mắt rồi.
Cô vụng trộm bước hai ba bước tới, vốn định khiến anh vui mừng, không nghĩ tới lập tức đã bị Cố Bình Sinh phát hiện.
Cách đơn giản nhất là làm một người da mặt dày, chạy tới, bổ nhào vào trong lòng anh, “Nơi đông người mà thân mật như thế này, anh cảm giác như thế nào?” Cho nên ở nơi đông người có người nào đó khoe ra thói hư tật xấu của mình, mà Cố Bình Sinh tất nhiên là rất đáng giá được khoe ra rồi.
“Rất tốt.” Anh nói xong, gương mặt bỗng nhiên kề sát lại, cúi đầu trực tiếp chặn lấy môi của cô.
Sau vài giây im lặng, anh nghiêng đầu, một lần nữa ngậm chặt lấy môi cô. Khi cô đưa tay lên ôm lấy cổ anh, Cố Bình Sinh lại bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô, cố ý hạ giọng, “Về nhà rồi nói sau.”
Đồng Ngôn cảm thấy như một đàn quạ đen bay trên đầu, ý tứ rất rõ ràng, rõ là cố ý đùa giỡn mà.
Phản ứng của cô còn chưa kịp phát tác thì liền bị anh ôm vào trong lòng, đi ra phía ngoài hành lang.
“Em tới toà án thực tập được không?” Cố Bình Sinh vừa đi vừa hỏi cô, “Anh đã an bài vị trí thực tập ở tòa án cho em rồi, như vậy khi em tốt nghiệp xong có lẽ có thể trực tiếp ở lại đó, loại công việc này có vẻ rất thoải mái.”
“Anh làm sao mà biết em muốn một công việc thoải mái chứ?” Đồng Ngôn cố gắng biện bạch, “Lỡ may em muốn làm một công việc hành chính thì làm thế nào?”
“Trước hết hãy làm quen với công – kiểm – pháp đã, sau này đối với em mới có lợi được.”
(Công – kiểm – pháp : Công an, kiểm sát, tư pháp )
Đồng Ngôn nghe anh nói như vậy lại không có ý kiến gì nữa.
Hai người vừa đi vừa nói xong chuyện thực tập, bước đi cũng chậm rãi thong dong.
Không giống với cảnh tượng của những người đang vội vàng ở xung quanh, hai người bọn họ đều khó có được cơ hội như ngày hôm nay, không có gì chờ ở phía trước, cứ tiến bước về phía trước, chuyện gì rồi cũng sẽ cách giải quyết của nó. Cô khoác lấy cánh tay phải của anh, tựa vào trên người anh, tùy ý nhìn về phía chiếc máy bay đang bay lên cao ở phía bên kia tấm cửa kính.
Có lẽ có một công việc thoải mái cũng tốt.
Bỗng nhiên phía sau có người gọi anh, phát âm TK rất rõ ràng. Cô quay đầu nhìn lại, một người đàn ông đang kéo theo hành lý của mình, điều dưỡng rất tốt nên đại khái chỉ có thể đoán ra người này vào khoảng tầm 50 đến 60 tuổi mà thôi. Ánh mắt kia cùng với ánh mắt của Cố Bình Sinh rất giống nhau.
Trong lòng cô lộp bộp một tiếng, không dám đi tiếp. Cố Bình Sinh theo động tác của cô nhìn lại, quay đầu nhìn về phía người đàn ông kia.
Rất nhanh anh nói, “Xin chào.”
Xa lạ nhưng cũng rất lẽ phép giống như chào hỏi một người lớn tuổi không quen biết vậy.
“Khi nào thì về nước? Chuẩn bị dạy ở Bắc Kinh luôn sao?” người đàn ông kia anh.
Đáng tiếng không có bất luận người nào trả lời câu hỏi đó của ông ta, sau chút im lặng ngắn ngủi, vẻ mặt người đàn ông kia cũng dịu dàng xuống nhìn về phía Đồng Ngôn, “Đây là bạn gái của con?”
“Là vợ của tôi.” Anh rất bình thản mở miệng giải thích.
“Chào con.” Người đàn ông kia vươn tay ra nhìn Đồng Ngôn, “Ta là cha của Cố Bình Sinh, Đổng Trường Đình.”
Đồng Ngôn không nghĩ tới sẽ gặp mặt như vậy, lại có đoạn đối thoại như vậy, cô cầm lấy tay Đổng Trường Đình, “Con là Đồng Ngôn, Đồng Ngôn vô kỵ, Đồng Ngôn ạ.”
Vừa rồi theo như cách kêu tên anh từ phía sau như vậy, thoạt nhìn người cha này không biết chuyện Cố Bình Sinh không thể nghe được. Nhưng từ ba năm tự mình chống chọi với bệnh SARS kia đến nay cũng đã bảy năm rồi, cũng không tính là một đoạn thời gian ngắn, hai người cho tới bây giờ vốn không có gặp qua nhau sao? Cô có rất nhiều nghi hoặc, nhưng ở nơi này không thể hỏi, chỉ có thể làm như không biết chuyện gì.
Giới thiệu một cách đơn giản, giống như một cô gái đi gặp mặt gia đình của người yêu vậy.
Đổng Trường Đình giống như rất cảm kích sự tươi cười lúc này của Đồng Ngôn, bắt đầu nói tới một số chuyện mà chẳng liên quan gì tới bọn họ. Nào là ông ấy vừa từ Hồ Bắc trở về, làm phẫu thuật gan gì đó, không nghĩ tới máy bay hạ cánh lại nhìn thấy bọn họ. Khi ông ta nói chuyện thì cũng ngẫu nhiên hỏi Đồng Ngôn chút vấn đề, đều là những vấn đề r