Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2751 lượt.
tay nhận lấy túi giấy, “Cảm ơn anh, giáng sinh vui vẻ.”
Anh đưa tay xoa nhẹ trên đỉnh đầu của cô, rất dịu dàng, “Muộn rồi, anh đưa em về trường.” Nói xong bắt đầu ngó qua mọi nơi, tìm một chỗ có thể đón xe được dễ dàng.
Đồng Ngôn bỗng nhiên nghĩ tới tin nhắn của Lục Bắc, lập tức kéo lấy cánh tay của anh, thấy anh quay đầu mới nói, “qua 12h đêm là ký túc xá đóng cửa rồi, đêm nay em có thể… không về trường được không?”
Thật ra chỉ cần gõ cửa là có thể đi vào. Nhưng dựa theo tính cách của Lục Bắc thì nhất định sẽ ở trước cổng trường mà chờ cô cả đêm.
Nếu không nghĩ tới chuyện lại liên lụy không rõ ràng thì chỉ có thể quyết tâm như vậy, hoàn toàn nhẫn tâm như thế để làm cho anh ấy cũng không đợi cô nữa.
Trong tiếng ồn ào của dòng xe qua lại, anh rất nhanh đã quyết định, “Chúng ta đi dạo quanh đây xem có rạp chiếu phim nào mở qua đêm không, nếu có thì vào xem đến sáng rồi về. Ngày mai em có thể đến nhà anh nghỉ ngơi, buổi tối lại trở về trường.”
Anh nói xong, rất tự nhiên mà làm hai động tác.
Lấy túi giấy xách ở một bên tay.
Và tay kia thì cầm lấy tay của cô.
Kết quả bọn họ tìm đến Shang Hai Film Art Center vẫn đang còn sáng đèn. Phim chiếu trong đêm Noel cũng đã bắt đầu từ lâu, từ lúc 11h là đã bắt đầu, bọn họ dựa theo ánh sáng mờ mờ trong rạp mà tìm chỗ ngồi, Đồng Ngôn liền nghe được một đoạn nhạc chuyển cảnh.
Ngồi xuống, cô mới thở ra một hơi, nhìn màn hình đang phát sáng, dùng khẩu hình nói với Cố Bình Sinh, “Hoàn hảo, tập phim này không hay, chúng ta không cần xem.”
Đêm noel được xem như một đêm hẹn hò cho các đôi tình nhân nên rạp chiếu phim đều công chiếu các bộ phim tình yêu của HongKong.
Hiện tại đã kết thúc bộ phim, đang chuyển giao sang bộ phim khác, Cố Bình Sinh đi mua vé, cô thậm chí còn không biết tiếp theo sẽ chiếu cái gì.
“Bộ phim gì vậy?” Anh đè thấp giọng hỏi cô.
Phim chiếu được một nửa, lại có vài người rời khỏi hàng ghế, chỉ còn lại vài ba đôi nam nữ, đều làm như nơi không người mà làm những động tác thân mật, dường như vào thời gian này, ở trong không gian này, cần làm gì thì cứ làm thôi… Mà hai người bọn họ ngồi ở hàng ghế cuối cùng, không muốn xem cũng không được.
Đồng Ngôn nhìn không chớp mắt vào dòng phụ đề, nhớ tới lần trước ở bệnh viện, cô cùng Cố Bình Sinh nhìn đến hình ảnh mặt trời dần dần biến mất nơi giáp đất kia.
Cô vụng trộm nhìn vào đôi mắt của anh, người kia vẫn thật sự xem phim.
Những hình ảnh của bộ phim cứ lượn tới lượn lui trước mắt, cô vẫn không thể nào chống cự được, đem mũ lông làm đệm ở sau đầu, muốn ngủ trong chớp mắt, không nghĩ tới chỉ nhắm mắt có một chút mà đã ngủ tới mấy tiếng…
Cảm giác giấc ngủ này thực trầm, cũng thực an nhàn thoải mái.
Cho đến khi có người vỗ nhẹ hai cái trên mặt cô, cô từ trong mông lung nghe được tiếng nói của nhân vật trên phim. Vẫn là cảm giác buồn ngủ không muốn dậy, cô theo bản năng dùng mặt cọ vào mũ lông, qua một lát mới mở to đôi mắt, bốn phía vẫn âm u như cũ.
Phim vẫn còn đang chiếu.
“Em có muốn về ngủ chút không?” Giọng nói của anh rất nhẹ.
“Mấy giờ rồi anh?” Cô cố gắng nói chuyện, buồn ngủ kéo tới nên vẫn muỗn nhắm mắt.
“Gần 5h sáng rồi.” Anh đưa mắt nhìn đồng hồ, “Anh đang xem mấy tình tiết trong phim này, xem chừng cũng sắp hết phim rồi.”
“Anh vẫn luôn ngồi xem à?” Bộ phim tình yêu của HongKong, anh còn thật sự ngồi xem như vậy sao?
“Dù sao cũng không có làm việc gì.”
Cô thực áy náy nở nụ cười, đồng thời cũng nhìn đến mấy đôi tình nhân phía dưới, khụ khụ, vẫn còn chưa có tách ra.
Bởi vì cô phản ứng chậm một chút, tầm mắt cũng chậm rời đi, thế cho nên anh cũng nhìn theo ánh mắt của cô, nhìn qua thấy…
Sau đó hai người đồng thời đều chuyển dời ánh mắt.
“5h trời mùa đông vẫn còn rất tối.” Anh quay đầu lại, tiếp tục nói, “Phim này chắc khoảng 5h là hết phim.”
Cô vâng, nhất thời không biết nói gì.
Mà anh cũng tự nhiên nghe không được một tiếng vâng có chút làm nũng này, lại tự nhiên quay đầu lại, tiếp tục xem phim.
Cô dùng ngón trỏ, chọc chọc vào cánh tay của anh.
Anh quay đầu lại, “làm sao vậy?”
“Tối hôm qua, anh thật sự không tức giận sao?” Cô vẫn là muốn hỏi điều này.
“Ban đầu có một chút…”Không nghĩ tới anh lại nói thẳng ra như vậy, “Nhưng có vẻ như anh có thể điều tiết được tâm tình của mình, đọc sách một chút thì tốt rồi.”
Chỉ đọc sách một chút…
“Học y, tâm lý đều tốt như vậy sao?”
Cô theo bản năng điều chỉnh lại tư thế, cuộn tròn chân lên, cả người đều dựa vào lưng ghế, tò mò nhìn anh.
Anh không hiểu sao lại trầm mặc một lát mới nói, “Không phải, là vì mẹ của anh. Khi anh được hai hay ba tuổi gì đó, bà ấy thường xuyên nói với anh …”
Cô nhìn anh.
Anh tiếp tục nói, “Sau này lớn lên, bà ấy mới nói cho anh biết cảm xúc là một loại trạng thái lưu động, u tối hay là sáng sủa đều là luân phiên, giống như ban ngày và ban đêm vậy, là quy luật tự nhiên. Nếu mỗi người đều như thế, sẽ học được điều tiết, trước thời điểm tức giận phải học được cách khiến