Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2749 lượt.

bản thân mình bình tĩnh, bảo trì bình tĩnh là phương pháp điều tiết tốt nhất.”
Màn ảnh đối diện hai người vẫn đang còn phát sóng bộ phim, anh chậm rãi giảng giải những điều mà cô chưa từng nghe qua.
Ánh sáng hắt lền từ màn chiếu, chiếu vào sườn mặt của anh… Đồng Ngôn bắt đầu cảm thấy thực hâm mộ, có một người mẹ lý trí như vậy, nhưng sau đó lại không hiểu sao mà cảm thấy anh khẳng định rất đáng thương.
Từ nhỏ đã bắt chính bản thân mình học cách điều tiết cảm xúc, là một người có tuổi thơ như thế nào?
Cô không tự chủ được mà lại đưa mắt quét những đôi nam nữ dưới kia, vẫn nùng tình mật ý như trước, bỗng nhiên liền phát hiện tư thế của chính mình rồi tư thế nói chuyện của anh, đều làm cho người ta suy nghĩ miên man bất định.
Trong phim đang chiếu tới một cảnh vào ban đêm, trong rạp chiếu phim tự nhiên lại tối hơn rất nhiều.
“Phải đi về sao?”
Là vì tối không còn nhìn hấy, còn bởi vì.. anh đang tiến đến gần cô một chút.
Mắt nhìn màn hình lớn, trong đầu đang nhớ lại lời kịch trữ tình của Lưu Đức Hoa, cô quay đầu nói, “Xem xong đã…” Kỳ thật cô không biết đang chiếu cái gì, nhưng anh nhìn lâu như vậy, không lẽ cứ nhìn đến hết phim sao?
“vậy xem xong phim đã.” Anh nói xong, gương mặt bỗng nhiên để sát vào, cúi đầu trực tiếp chặn lấy môi của cô.
Bên tai vẫn còn nghe thấy Lưu Đức Hoa đang nói, “Mặc kệ em có tin hay không, anh vẫn luôn tin rằng…”
Cố Bình Sinh hay vẫn là Thầy Cố? Lúc nay ở nơi đây ai sẽ biết được?
Sau vài giây yên lặng, anh mới hơi hơi nghiêng đầu qua, hoàn toàn đã ngậm lấy môi của cô. Cảnh tượng rất làm cho người ta mê hoặc, tư duy của cô bị thiêu đốt. Cô vươn tay, ôm lấy cổ anh, đầu lưỡi của anh có chút ngọt cũng có chút chat, giống như hương vị của hồng trà. Khi hai người vừa mới vào cửa đã mua đồ uống, con người khỏe mạnh vĩnh viễn đều sửa không được thói quen này..
Cô nghĩ tới vài chuyện cỏn con, hình ảnh trên màn ảnh rộng kia không ngừng biến ảo, cô không ngừng không ngừng mà đáp lại anh. Sau đó đã bị một bàn tay của anh đặt ở thắt lưng, thân mình bị kéo quá nửa dán lên trước người của anh.
…………
Bối cảnh âm thanh an tĩnh lại, bắt đầu đoạn đối thoại của Thư Kỳ.
“Khi còn bé tôi có nghe đài, họ nói rằng hạnh phúc giống như qua cầu thủy tinh, khi rơi xuống đất thì sẽ vỡ thành nhiều mảnh nhỏ… bất kể anh cố gắng như thế nào, đều nhặt không được, nhưng chỉ muốn anh cố gắng, anh cố gắng nhặt lấy một ít mà thôi…”
Đồng Ngôn nghe xong mà nhịn cười không được, thực tục, cũng thật động lòng người.
Cố Bình Sinh nhận thấy được, rút cuộc cũng rời khỏi môi cô, nhìn cô, “làm sao vậy em?”
Cô cũng không muốn để anh lặp lại đoạn đối thoại như vậy…
Ngay khi anh vừa muốn cúi đầu thì bỗng nhiên đèn sáng…
Phim đã chiếu xong.
Đồng Ngôn ngồi thẳng người, quần áo mới do anh đưa đã rớt dưới đất, cô nhặt lên nhét vào túi giấy.
Khi đèn sáng lên, cô mới phát hiện chỉ còn một đôi nam nữ ở nơi nay, đôi tình lữ triền miên cả đêm rút cuộc đã tách ra, nữ sinh ý vị thâm trường liếc mắt nhìn bọn họ một cái. Đồng Ngôn cũng ngây ngốc quay đầu lại, trong đầu chỉ hiện ra một cụm từ : khí tiết tuổi già khó giữ được…
Hai người họ rời khỏi rạp chiếu phim khi hơn 5h, lạnh đến dọa người.
Trời vẫn tối, không có mấy người, khi ngồi trên taxi, lái xe phỏng chừng là chạy suốt đêm, đôi mắt đen liếc hai người mà trêu chọc, “Thật lãng mạn quá, đi coi phim cả đêm sao?” Đồng Ngôn dạ một tiếng, bỗng nhiên phát hiện như vậy cũng tốt.
Anh không nghe thấy cho nên sẽ không … cảm thấy ngượng ngùng.
Sáng sớm cô đã gọi điện thoại cho Miêu Miêu, xin nghỉ làm ngày hôm nay.
Khó có được ngày chủ nhật không phải đi làm, nhưng lại làm khách trong nhà Cố Bình Sinh, vẫn ngủ thẳng đến xế chiều. Buổi tối anh đưa cô về trường, cô để cho bác lái xe dừng xe ở gần Ký Túc xá, không để cho anh xuống xe, chính mình trở về ký túc xá là được.
Khi vào cửa, Trầm Diêu vẫn nghĩ rằng cô vừa đi làm thêm về, do dự nửa ngày mới nói, “Tớ sai rồi.” Đồng Ngôn cười, đá cô ấy một cước, “Đi đi đi, tớ với cậu không cần phải nói những lời này.” Trầm Diêu thở dài một hơi, “Tớ biết rồi.”
Cô ấy nói xong, lập tức cầm lấy di động, bắt đầu cười hi hi nhắn tin.
Không cần hỏi, cũng biết là nhắn tin cùng ai.
Đồng Ngôn bắt đầu thu dọn sách vở học kỳ này.
Trầm Diêu nhìn qua, bỗng nhiên kêu rên một tiếng, “Toán cao cấp của tớ.”
Vừa nói vừa ném điện thoại, tìm ra một loại đề kiểm tra, bắt đầu nhồi nhét ôn tập.
Dưới ánh sáng của chiếc đèn bàn, soi rõ sườn mặt của Trầm Diêu đang cúi đầu làm đề, làm cho cô có một loại cảm giác muốn cười. Đợi cho đến khi cô sửa sang xong đống sách vở, theo bản năng đưa điện thoại lên nhìn, lúc đó mới phát hiện ra điện thoại vẫn tắt máy như cũ.
“Cậu ngày hôm qua, cơm nước xong đi đâu vậy? “ Đồng Ngôn đột nhiên hỏi Trầm Diêu.
“Đi đâu à?” Trầm Diêu cũng không ngẩng đầu lên,” Dẫn bọn hắn đến quán bar của anh tớ, nhưng hơn 12h thì người đó phải rời đi. Sáng nay sau khi tớ và Thành Vũ ăn sáng xong thì đưa cậu ta ra nhà ga.”
Trầm Diêu cố ý không nói tới Lục Bắc, Đồng Ngôn


Pair of Vintage Old School Fru