The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.

ào bàn, cũng đang nhìn cô.
“Thầy Cố, cá nhân em cảm thấy khái niệm trong môn học của chúng ta rất quan trọng.” Lớp trưởng cười hì hì, buông tài liệu học tập của Đồng Ngôn xuống, tiếp tục nói tới chuyện đề thi vừa rồi.
“Rất quan trọng.” Cố Bình Sinh cũng đưa tay lấy cuốn tài liệu luật tố tụng dân sự xem qua, xem bút ký của Đồng Ngôn trên đó, ngay khi lớp trưởng đang trông mong đáp án trọn vẹn của anh thì anh lại bồi thêm một câu, “Kỳ thật, nếu em cẩn thận ôn tập một lần thì sẽ phát hiện ra những thứ tôi đã giảng qua đều rất quan trọng.”
Đồng Ngôn cười thầm, nhìn lớp trưởng méo miệng, cảm thấy bản thân mình cũng rất bất đắc dĩ.
Cô chỉ có thể giả vờ như một người thuần lương vô hại, ngại ngùng cười cười với Cố Bình SInh, “Xin lỗi, em còn chưa có ôn tập đến luật trọng tài thương mại…” Lớp trưởng hoàn toàn ảm đạm, cảm thấy thật bi thương, gặp được Cố Bình Sinh, còn nói chuyện lâu như vậy mà cũng không có tin tức hữu dụng nào, rất hậm hực lấy cớ đi ăn cơm mà đi mất, chỉ để lại hai người bọn họ.
Anh buông tài liệu trên tay xuống, lại tùy tay cầm lấy cuốn vở ghi chép của cô.
“Em đang chuẩn bị cho cuộc thi tư pháp sao?”
Cô đầu tiên là dạ, rất nhanh liền gật đầu, “Năm nay không có báo danh, chuẩn bị mở cuộc thi lớn cho các sinh viên năm cuối. Kỳ thi sẽ diễn ra vào bốn ngày ôn tập cuối cùng của học kỳ này, hôm nay em muốn thay đổi cách suy nghĩ một chút nên mới đem luật tố tụng theo để xem một chút.”
Anh tiếp tục nhìn các loại chú thích của cô ghi lại.
Cô phải ôn tập hết cả cuốn sách trong buổi chiều, đầu óc đó có chút mơ hồ, bây giờ đã nằm úp sấp ở trên bàn, nằm nghiêng đầu gối lên cánh tay, nhìn anh.
“Những điều luật phổ biến như thế này, em cần phải xem mấy lần nữa vậy?” Anh đưa bút gạch dưới những điều luật phổ biến.
Cô dựng thẳng một ngón tay lên, tự hào nói, “Một lần, trí nhớ của em tốt lắm.Phức tạp thì vừa xem vừa chép một lần, cơ bản bốn năm năm đều sẽ không thể quên được. Nếu gặp được điều gì đó quan trọng, em còn có thể lập tức nói ra nó nằm ở cuốn sách nào, trang bao nhiêu.”
Trong mắt anh có sự kinh ngạc, cô lại cười rất đắc ý.
Sự kiêu ngạo này không giống với sự cạnh tranh của các bạn học, càng giống với một đứa trẻ khi học thuộc được bảng cửu chương, ở lớp tiểu học học thuộc lòng những con số mà thầy cô giáo đã dạy, sau đó nhìn ý cười trong mắt bà nội.
Muốn trở thành một người ưu tú… thầm nghĩ phải thể hiện được sự kiêu ngạo của chính mình trong các mặt để những người xung quanh có thể thấy được.
“Đúng là em có khiếu ăn nói bẩm sinh của sinh viên ban xã hội rồi.” Anh không chút nào che giấu sự khen ngợi của chính mình.
Đồng Ngôn nhoẻn miệng cười, hạ tay xuống, vụng trộm huých vào cánh tay đang để cạnh mép bàn của anh, có chút lanh, anh chắc hẳn vừa rồi là từ bên ngoài đi vào, còn chưa có làm ấm người. Tuy vừa nãy cô chỉ đụng trúng mu bàn tay của anh, nhưng bàn tay của anh đã nhanh chóng lật ngửa trở lại nắm lấy bàn tay của cô ở trong lòng bàn tay, rất nhanh.. rất nhanh.
Phía sau hai người còn có mấy sinh viên nam đang đọc sách.
Nhìn từ góc độ này thì hầu như đã bị cái bàn che khuất, tuy rằng nhìn không thấy nhưng cũng làm cho cô lo lắng …Cố Bình Sinh thì ngược lại, anh làm như chuyện gì cũng chưa có diễn ra, một tay còn lại trên bàn tiếp tục lật cuốn sách luật của cô.
“Trong năm tới thì tới tháng mấy mới có cuộc thi?”
“Tháng chin…” Nhịp tim của Đồng Ngôn đập có chút loạn, cô muốn rút tay khỏi bàn tay của anh nhưng vô ích., “Anh không có thi lần nào sao? Thời gian diễn ra cuộc thi hằng năm đều giống nhau, hẳn là… không có năm nào thay đổi chứ nhỉ?”
Anh lắc đầu, “Anh không có tham gia cuộc thi này lần nào, mà hình như cũng không cần phải thi.”
Cũng đúng nhỉ.
Đồng Ngôn nhớ tới anh chính là giảng viên đại học, giống như không có yêu cầu cứng nhắc là bắt buộc phải tham gia các cuộc thì tìm hiểu pháp luật này nọ.
“Lúc trước anh ở nước Mĩ có tham gia lấy chứng chỉ của ba kỳ thi, nhưng khi về nước thì cũng không có tác dụng gì lớn….” Anh giống như nhớ lại chuyện gì thú vị, cười nói với Đồng Ngôn, “Bình thường cũng tham gia mấy kì thi ở Mĩ để lấy chứng chỉ nhưng kì thi tư pháp ở Trung Quốc thì cũng không phải một lần thông qua, hình như là anh tham dự kì thì đó hai lần.” Đồng Ngôn cố gắng làm cho chính mình không cười, nhưng không thể nhịn xuống được, “Anh muốn làm cho em không cần lo lắng nữa đấy à…”
Anh cứ ngồi như vậy mà tán gẫu với cô, cô thì im lặng nghịch mấy ngón tay của anh, nhìn anh giống như đang cười rộ lên nhưng cũng không có ý tứ buông tay.
Bình thường trong thư viện có rất ít người nói chuyện phiếm, có lẽ vì đã đến thời gian ăn cơm trưa, xa xa gần gần đều có người thấp giọng trò chuyện cười đùa, tinh thần của cô cũng không tập trung, rút cuộc xin bỏ cuộc, “ Anh không phải ăn cơm sao? Em đói bụng lắm rồi.”
Anh buồn cười nhìn cô, “Không được làm ồn?”
“Không làm ồn…”
Cô giương cơ trắng đầu hàng , bất luận là tâm tư ương ngạnh cứng rắn hay da mặt dày đi chăng nữa đều hoàn toàn thất bại.
Hai người tách ra đi riêng tớ