Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2776 lượt.
tới : Xảy ra chuyện gì?TK
Đồng Ngôn dùng ngón tay đông cực, cố gắng ấn từng từ : Không có gì, điện thoại để ở trên sofa, không cẩn thận ngồi lên trên nút gọi, thế mà lại gọi cho anh lâu như vậy… Anh làm sao mà không ngắt điện thoại đi, tiền điện thoại đường dài rất đắt.
Anh cũng không có tiếp tục hỏi cô nữa, chỉ tùy tiện trò chuyện vài câu.
Hai ngày này anh còn có một số việc phải làm, ngày kia tới đón em được không?TK
Vâng.
Đồng Ngôn nhìn cảnh đêm với đèn đuốc sáng trưng, tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều, có lẽ là vì nghe được giọng của anh.
Ngày hôm sau cô ngủ thẳng đến khi tỉnh dậy thì cổ họng đã không thể nói được nữa, có lẽ là do ở trong phòng ngủ một thời gian dài mà không có máy sưởi, cô đã không thể nào thích ứng được. Khi ăn điểm tâm sáng cũng chỉ có thể cười là tốt nhất, làm máu lưu thông…Cô đem sự kiện bi tráng khi bị thay đổi khí hậu như thế này nói cho Cố Bình Sinh biết, ngạc nhiên hơn là anh không có nhắn tin lại.
“Nếu cháu nói là chàng trai đó thì dì khẳng định là có biết.” Dì bác sĩ nghĩ nghĩ một chút rồi nói, “Mẹ của cậu ta là một bác sĩ khoa tim mạch rất nổi tiếng, dì từng chứng kiến bà ấy mổ chính cho một cô bé, quả tim nhỏ như quả trứng gà bị hàng bị kim châm vào, là một bác sĩ khoa tim mạch có tài.”
Dì bác sĩ cười cười, lắc lắc đầu, nói một câu đáng tiếc nhưng cũng không có tiếp tục hỏi vấn đề về mẹ của anh nữa.
“Cháu làm sao mà quen biết được với Tiểu Cố?”
Đồng Ngôn do dự một lát mới nói, “Anh ấy là giảng viên đại học của cháu, thầy giáo dạy môn luật trọng tài thương mại quốc tế.”
Dì bác sĩ kia rất kinh ngạc nhìn cô, “Sau này cậu ta lại chuyển sang trường luật sao? Cậu ta không phải là không nghe thấy sao?”
Đồng Ngôn gật đầu, “Đúng vậy, dì có biết vì sao mà anh ấy lại không nghe thấy được không?”
“Đây cũng không phải là chuyện gì bí mật, cơ bản sau này mọi người cũng chỉ biết được chút ít mà thôi.” Dì bác sĩ cầm lấy chén trà, uống lên một hớp rồi mới tiếp tục nói, “Cháu còn nhớ rõ khi cháu học cấp hai có bệnh dịch SARS lan tràn không?”
“Cháu nhớ.”
Cô còn nhớ rõ khi đó tin tức mỗi ngày cũng chỉ đưa tin những nơi bị bệnh dịch lan tràn tới, phát hiện nơi nào có ca bệnh tái phát, còn đưa tin làm thế nào phòng bệnh, còn có tin tức từ những vùng bị dịch tràn qua và đang tàn phá, như sợ chỉ trong một đêm thành phố cũng trở thành nơi nguy hiểm lây lan bệnh tật, ngay cả thở cũng đều sợ bị lây bệnh, sao lại không có ai sợ được cơ chứ?
“Khi đó dì vừa vặn mang thai ở nhà, sau khi mẹ của Tiểu Cố qua đời, cậu ta đã chuẩn bị để kết thúc đợt thực tập đó. Vừa vặn gặp phải dịch SARS, bệnh viên Hiệp Hòa nhận vào hơn 200 bệnh nhân nhiễm bệnh, cậu ta chủ động xin đi đến khu bệnh SARS. Phàm là những nhân viên y tế ở khu đó chữa bệnh và chăm sóc cho bệnh nhân đều là những bác sĩ giỏi, sau đó rất nhiều người đều bị lây bệnh SARS, cậu ta sau khi bị lây thì bị ngộ độc thuốc mà trở thành không nghe được nữa.”
Dì bác sĩ nói xong, lại nghĩ nghĩ một chút rồi bổ sung một câu, “Lúc ấy thuốc dùng trị liệu bệnh SARS có liều lượng rất nặng, cơ bản có thể phục hồi lại sức khỏe của con người cũng đều bởi vì sử dụng một lượng lớn chất kích thíc, để lại rất nhiều di chứng. Bệnh này rất đáng sợ, thật ra những người được điều trị đó cũng là làm vật hi sinh rất lớn tránh lây bệnh cho người khác, thuốc liều lượng nặng như vậy, đại số mọi người đều chịu không nổi.”
Đồng Ngôn nghe xong có chút sững sờ, đến cuối cùng mới hỏi một câu mà khiến cô vô cùng lo sợ, “Ý của dì là anh ấy còn có di chứng khác sao?”
“Khó mà nói được.” Dì bác sĩ đó trả lời rất cẩn thận, “Thời điểm dì quay lại bệnh viện thì cậu ta cũng đã xuất viện, dì chỉ nghe những bác sĩ lúc đó trong khoa kể lại, cậu ấy hẳn là còn có di chứng khác.”
Dì bác sĩ đó cũng rất nhanh đã ra về, Đồng Ngôn vẫn còn cảm thấy rất kinh ngạc mà ngồi cầm điện thoại thần người ra như vậy, rất muốn trực tiếp hỏi anh. Nhưng lại sợ làm như vậy lại khiến cho anh có những suy nghĩ khác, TV trước mặt đang chiếu bộ phim truyền hình về kỳ nghỉ hỉ, buổi chiều là chiếu Hoàn Châu Cách Cách tập 98, kịch tình trong phim hihi ha ha như vậy nhưng công chiếu nhiều năm rồi mà vẫn được mọi người yêu thích.
Cô ở nhà ngồi coi phim cả buổi chiều.
Đợi sau khi ăn cơm tối xong, bỗng nhiễn mới cầm áo lồng mặc vào người, đưa mắt nhìn điện thoại, thế mà lại hết pin, vội vàng nạp điện một chút rồi lại chạy sang phòng bếp bên cạnh nói, “Cháu vừa mới nhớ ra, đêm nay có cuộc tụ họp của đám bạn học.” Bà nội đang ở trong bếp, cũng chỉ lắc đầu tỏ ý đã biết, “Được rồi, mau đi đi, mấy miếng sườn này bà sẽ để ngày mai cho cháu ăn.”
Đồng Ngôn thở dài xin lỗi bà nội, “Có lẽ khuya cháu mới về, bà không cần đợi cháu đâu.”
Nói xong liền mở cửa chạy ra ngoài.
Ngày đó anh đưa cô về nhà đã từng nói qua anh ở gần đại học sư phạm Bắc Kinh.
Khi cô đi ra khỏi cửa tàu điện ngầm thì gió rất lớn, cô đại khái biết nên đi phướng nào, vừa đi vừa lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh : Đêm nay em rất muốn