Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2782 lượt.
gặp anh.
Qua một lát, anh mới nhắn tin lại : Được, khoảng 10h hơn anh sẽ đi tìm em.TK
Được, khi nào anh bắt đầu đi thì nhớ nói cho em biết, em cẩn chuẩn bị một chút, mới có thể vụng trộm chuồn ra ngoài.
Được.TK
Cô không có nói cho anh biết chính mình đang ở gần nhà anh, chỉ là trực giác của cô nói rằng anh đang ở nhà.
Hiện tại mới hơn 6h tối, cách 10h còn rất lâu. Vì phải sạc pin cho điện thoại nên cô tìm rất nhiều tiệm fastfood, đều không có nhìn thấy một ổ điện nào, cuối cùng rút cuộc tìm được một nơi ở cách trường đại học Bắc Kinh không xa, tìm được một quán bánh ngọt có ổ cắm điện, thuận tiện mua một ly thức uống nóng, ngồi ngẩn người ngay bên cạnh cửa sổ, thuận tiện nhìn thời gian trên điện thoại.
Cứ như vậy cho đến khi 10h đóng cửa.
Thật sự không có chỗ nào đi nữa, đành phải đứng ở cửa đại học Bắc Kinh, tìm một nơi tránh gió chờ tin tức của anh. Hơn 10h20 phút mới thấy anh gửi tin nhắn cho cô: Anh bắt đầu đi tới chỗ em rồi.TK
Đồng Ngôn nhắn lại cho anh rất nhanh chóng: Em đang đứng trước cửa trường đại học Bắc Kinh, cửa phía Đông.
Được, anh sẽ nhanh chóng qua đó.TK
Tay cô nắm chặt chiếc điện thoại, rút cuộc yên tâm nở nụ cười, quả nhiên là anh đang ở nhà.
Rất nhanh, cô liền nhìn thấy một bóng người rất quen thuộc, từ phía xa đang chạy tới, là Cố Bình Sinh. Lúc này chỉ có một mình cô đứng ở chỗ này, anh rất nhanh đã dừng lại bên người cô, “Em đợi lâu chưa?”
Khi anh nói chuyện, trong giọng nói còn sẽ lẫn chút thở dốc.
Cô vươn tay, thò vào trong túi áo của anh để sưởi ấm, “Thật lâu… rất lâu rồi., em rất đói, cơm tối còn chưa có ăn nữa.”
Anh bắt lấy bàn tay đang đút vào trong túi áo của mình, cầm lấy bàn tay đông cứng của cô, “Có chuyện gì mà em gấp như vậy, ngay cả cơm tối cũng không ăn mà đi tới tìm anh?” Tay anh rất ấm, trong lòng bàn tay còn có chút ẩm ướt.
Đồng Ngôn cười cười dựa sát vào người anh, cả người chui trong lòng anh, không nói gì.
Cô nên nói cái gì? Cô thật ra cũng khuôn muốn đuổi theo anh mà hỏi rõ ràng là đã có chuyện gì, chỉ là cảm xúc mãnh liệt, rất rất muốn gặp anh một lần. Rõ ràng là rất đau lòng vì anh, cũng thật sự đã gặp được anh, ngược lại cảm thấy trời sinh anh chính là một người làm cho người khác ỷ lại.
Bất luận là nhìn khuôn mặt tươi cười của anh hay là giọng nói của anh, tất cả đều ấm áp như vậy.
“Em không đói bụng sao” Cố Bình Sinh ôm lấy cô, giọng nói mang theo chút ý cười, “Anh vẫn ở đây mà, khi nào nhớ anh muốn ôm anh thì đều có thể, trước tiên tìm chỗ nào lấp đầy bụng đã.”
Đồng Ngôn ngẩng đầu nhìn anh, “Được, nhưng hơn 11h rồi, ở gần đây cũng không có quán ăn nào.”
“Nơi này cách nhà anh cũng rất gần.”Anh cầm tay cô, “Đi đến nhà của anh ăn cơm tối vậy.”
“Nhà của anh?” Cô nghĩ đến anh về thành phố này, hẳn là ở …
Hẳn là phải ở khách sạn chứ? Cô thật sự còn không nghĩ tới vấn đề này.
“Là nhà ông ngoại của anh.” Anh vừa nói vừa cầm tay cô ở trong túi áo, cứ nắm như vậy mà đi về nhà.
Nhà ông ngoại của anh?
Đồng Ngôn bỗng nhiên dừng bước, Cố Bình Sinh nghiêng đầu nhìn cô, cô có chút do dự mà nói, “Chúng ta vẫn nên đi xung quanh xem một chút, xem gần đây có cái gì có thể ăn hay không?”
Nhà ông ngoại của anh? Chẳng phải sẽ phải gặp mặt người lớn trong nhà hay sao?
Cố Bình Sinh nhìn ra vẻ mặt xấu hổ của cô, cười nắm chặt tay cô, “Không phải sợ, Bình Phàm cũng đã ở đó rồi.”
“Không phải sợ…”Đồng Ngôn nói đến nửa câu, mặt cũng dần nóng lên, “Nhưng em sợ…”
Kết quả cuối cùng vẫn là nói không biết xấu hổ rồi vẫn đi theo ai đó về nhà…
Đồng Ngôn cùng anh vào phòng khách, vừa vặn nhìn thấy Cố Bình Phàm vừa ra khỏi phòng. Cô ấy vừa nhìn thấy Cố Bình Sinh thì muốn nói cái gì, vừa hay nhìn thấy Đồng Ngôn thì ngừng lại, bỗng nhiên liền cười rộ lên, “Hai cô cậu làm sao mà mới hai ngày không gặp nhau mà lại thành thế này rồi hả, cũng đã nửa đêm rồi mà.”
Đồng Ngôn vốn đã khẩn trương, lại bị nói như vậy, càng xấu hổ hơn.
Đến nhà người ta vào lúc này thật sự là không ổn.
“Đừng khẩn trương…”Bình Phàm lập tức cười trấn an,” Ông nội của chị sớm đã đi ngủ rồi, hơn nữa là ở trên lầu, xa thế cũng không nghe được nơi này nói chuyện.” Thời điểm cô ấy vừa nói chuyện thì dì giúp việc trong nhà cũng đi từ trên lầu xuống, nhìn thấy Cố Bình Sinh thì nói, “Cố tiên sinh buổi tối còn chưa ăn cơm, hiện tại có muốn nấu vài món không?”
Đồng Ngôn cảm thấy rất sửng sốt, không nghĩ tới anh cũng không có ăn cơm tối, anh chỉ cười nói để tự mình tùy tiện làm một ít là được rồi, sau đó mang theo Đồng Ngôn vào phòng bếp. Khi anh mở tủ lạnh ra xem, Đồng Ngôn đã muốn chủ động đi qua phụ giúp, nhìn thấy trong tủ lạnh có một ít bánh sủi cảo đã được làm sẵn, lại thuận tay cầm lấy hai quả trứng cùng mấy quả cà chung, chuẩn bị làm canh cà chua trứng.
Cố Bình Sinh nhận lấy đồ trong tay cô, cô nhìn ra ngoài cửa phòng bếp khép hờ, mới hạ giọng nhìn anh mà nói, “Anh làm gì mà cơm tối cũng chưa có ăn thế?” Anh vặn vòi nước, rửa cà chua, “Vừa rồi bận việc, còn chưa kịp ăn cơm.”
Cô không hiểu sao lại đau long, bước tới, từ phía sa