XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2783 lượt.

ưa tay kéo cô qua ngồi trên đùi của mình, “Anh không ăn rau hẹ, bị dị ứng.” Cô à một tiếng, chỉ vào đĩa sủi cải, “Tất cả đều có rau hẹ sao?”
“Không phải….”Anh nhớ lại, “Anh nhớ là còn có thịt lợn, cải trắng, vừa rồi anh quên nói cho em biết.”
Thật ra mấy loại nguyên liệu này đại khái có thể xuyên thấu qua lớp bột của sủi cảo ra bên ngoài, nên có thể nhận biệt được thông qua màu sắc khác nhau của sủi cảo.
Nhưng Đồng Ngôn nghe anh nói như vậy cũng không yên tâm, liền giúp anh cắn một nửa cái bánh, “Đây là thịt lợn và cải trắng.”
Vừa nói xong mới cảm thấy không đúng, chính mình cắn qua rồi lại để cho anh ăn…
Cố Bình Sinh khẽ cười, cắn một nửa cái bánh trên đôi đũa của cô, ăn thật ngon lành, “Dùng cách này cũng rất được.”
“Anh không phải… định để cho em ăn thử một nửa trước rồi anh mới ăn đấy chứ?” Đồng Ngôn cảm thấy đã hơn nửa đêm rồi, lại ở phòng bếp trong nhà ông ngoại của anh mà làm như vây, thật sự có điểm ái muội lẫn bất lương.
“Còn có một cách nữa…”Cố Bình Sinh dùng một chiếc đũa đâm thủng một lỗ trên chiếc bánh, “Làm theo cách này không chừng càng đơn giản hơn được một chút.”
Đồng Ngôn cắn đầu đũa, dở khóc dở cười nhìn anh.
Cũng không nói sớm…
Anh còn thật sự cúi đầu anh sủi cảo.
Đồng Ngôn thật sự rất thích ngồi nhìn anh ăn, nhìn anh ăn ngon lành như vậy, cũng không có bộ dạng nghiêm túc quá hay có quy định gì trong lúc ăn.
Mỗi lần nhìn anh ăn, đều cảm thấy chính mình ăn cái gì cũng ngon hơn.
Cả hai người đều rất đói bụng, rất nhanh liền ăn xong, tiếp tục bận rộn với công việc rửa chén. Loại công việc này chủ yếu là do Cố Bình Sinh đảm nhận, Đồng Ngôn nhiều nhất chỉ lấy giẻ sạch lau khô chén mà thôi, lau khô một loạt chén bát, đũa rồi để lên trên kệ bát.
Bận việc cả nửa ngày, thật ra là cùng nhau ăn cơm tối rồi đưa cô về nhà.
Bởi vì thời gian quá muộn, Cố Bình Sinh sợ gọi không được xe taxi, liền tự mình lái xe đưa cô về nhà. Khi xe dừng dưới lầu, cô bỗng nhiên cảm thấy thật sự luyến tiếc, ngồi nói chuyện cùng anh, không muốn xuống xe.
Điều hòa trong xe thực ấm, anh chỉ mắc một chiếc áo sơ mi, hai cúc ở cổ áo cũng không có cài lại, từ góc độ này của cô có thể nhìn thấy hình xăm dưới cổ áo. Cô chưa từng nhìn tỉ mỉ những hình xăm trên người của anh, rất ngạc nhiên chỉ chỉ lên bờ vai của anh, “Hình xăm của anh, là từ bả vai đến cánh tay, hoa văn hoàn chỉnh là cái gì vậy?”
Anh nhìn theo phía tay cô chỉ, cúi đầu nhìn bả vai mình, “Muốn xem thì để anh cởi áo ra mới có thể thấy toàn bộ được.”
Đồng Ngôn nháy mắt mấy cái, lại nháy mắt mấy cái, đỏ mặt.
Cô cũng không có ý tứ đó, tuyệt đối không có mượn cơ hội mà có ý tứ sỗ sàng như vậy…
Cố Bình Sinh nhìn ra được ý nghĩ trong đầu cô, đưa tay búng lên trán cô một quả, “Trong đầu em đang suy nghĩ cái gì thế hả?”
Cô xoa cái trán, bỗng nhiên liền nghĩ tới lời nói của Cố Bình Phàm, “Em đang nghĩ… anh còn chưa có trả lời vấn đề của em.”
“vấn đề gì?”
“Bạn gái cũ của anh….” Tâm tư của cô là tò mò, tuyệt đối phải áp xuống dục vọng ghen tuông trong lòng, “Chị anh nói… bạn gái trước kia của anh là một cô gái tóc vàng? Mỹ nữ?”
Anh phỏng chừng không dự đoán được cô lại chuyển đề tài nhanh như vậy, giống như nhớ lại một chút rồi mới nói, “Hình như là vậy, nhưng mà cũng rất lâu về trước rồi.”
Cho tới tận hôm nay cô trừ bỏ giao lưu cùng với lưu học sinh hoặc giảng viên nước ngoài, cũng chưa từng tiếp xúc với người ngoại quốc nào khác, nhất là mỹ nữ tóc vàng, thực sự là chưa từng thấy qua. Cô nghĩ lại cảnh tưởng trong phim truyền hình Âu Mĩ, lại nhìn lại trên người Cố Bình Sinh, nghĩ như nào cũng không được tự nhiên…”Vì sao lại là lâu về trước chứ?”
Chẳng lẽ đã từng phải trải qua tổn thương gì sao?
“Bạn gái cũ của anh …chắc là thời trung học.” Anh còn thật sự bắt đầu kể lại cho cô nghe, “Khi đó tuổi còn trẻ, có một vài năm thật sự thích những cô gái cùng độ tuổi, sau này bỗng nhiên cảm thấy loại sự tình thực sự rất phiền toái, bắt đầu chậm rãi đem hứng thú chuyển dời sang việc khác.”
“Trung học sao?” Đồng Ngôn yên lặng tính toán, “Thật sự là rất lâu rồi.”
Khó trách lần đầu tiên hẹn hò, sau khi cơm nước xong đi về, anh thật sự còn cảm thán bản thân mình không có kinh nghiệm gì. Cuối cùng lại quyết định đưa cô đi tham gia Lễ Vọng… cô cảm thấy buồn cười, đưa tay đến chỗ máy điều hòa, làn gió ấm áp thổi vào trong lòng bàn tay, rất thoải mái.
“Còn mối tình đầu của anh thì sao?” Cô còn chưa từ bỏ ý định, lại tiếp tục hỏi anh, “Anh còn nhớ rõ không?”
“Là một cô gái người hoa…”Anh cho cô một đáp án ngắn gọn, cười rất ấm áp, cúi người giúp cô mở dây an toàn,. “Vừa lòng chưa em?”
Làm sao có thể vừa lòng cơ chứ…
Cô nheo mắt lại, cảm thấy chính mình đúng là tự tìm khổ, lại cảm thấy rất ghen tị.
Vẫn là tự mình chuốc lấy phiền não.
Đồng Ngôn nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ nơi cổ tay của anh, 11h15 rồi.
“Mấy ngày nghĩ này em cũng rất rảnh rỗi…”Cô vẫn đang ngồi tựa người vào ghế phụ, nhìn anh, “Anh thì sao?” Nhớ lại toàn bộ buổi tối, dường như không có làm được chuyện gì cho đứng đắn cả,