Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2788 lượt.
u ôm lấy anh, dùng mặt cọ cọ một chút, lầm bầm lầu bầu một câu, “Là do có nhiều việc nên ngay cả cơm cũng không ăn à…”Hai tay của anh còn ướt sũng, cầm một quả cà chua chín, xoay người cúi đầu nhìn cô, “Vì sao bỗng nhiên lại muốn gặp anh? Ngay cả cơm tối cũng không ăn mà đã chạy tới đây rồi?”
“Em nhớ anh.” Đồng Ngôn da mặt dày, ngẩng đầu nói.
Anh chỉ ừ, cười rất tươi nhìn cô, “Có gì nữa?”
“Không có gì..” Đồng Ngôn nhìn ánh mắt của anh, nói từng tiếng một, “Em nhớ anh, cho nên cảm thấy đêm nay nhất định… lập tức phải đến gặp anh cho bằng được.”
Anh không nói chuyện, chỉ dùng hai cánh tay đang ở sát người cô mà thuận tiện đem cô ôm vào trong lòng, một tay vẫn cầm quả cà chua đang còn chảy nước, rất im lặng cúi đầu hôn cô, không tiếng động cũng không dùng sức.
Nước từ quả cà chua chảy từng giọt trên sàn nhà, rất nhanh liền tạo thành một vũng nước nhỏ.
Qua một lúc sau, anh mới buông cô ra, “Tối hôm qua có phải là em khóc hay không?”
“Không có đâu.” Đồng Ngôn theo bản năng phủ nhận.
Anh đem trái cà chua đặt ở trên bàn đá cẩm thạch, lấy ở cái giá bên cạnh một chiếc khăn mặt sạch sẽ, lau khô tay, “Rất nhiều sinh vật đều có hệ thống phân rõ thanh âm, tựa như cá heo, nếu như em mô phỏng âm thanh khi một con cá rơi xuống nước, nó sẽ thờ ơ, nhưng nếu em ném xuống một con cá thực sự, nó lại có thể vồ tới một cách chính xác, bởi vì chúng nó dựa vào sóng siêu âm do chính chúng phát ra, có thể nghe thấy được sự biến hóa của hoàn cảnh. Các heo cùng cá heo trong lúc này cũng là dựa vào sống âm mà trao đổi và liên lạc với nhau.”
Đồng Ngôn dựa vào người anh, nghe rất thú vị, nhưng không rõ vì sao anh bỗng nhiên lại nói đến cá heo.
“Cho dù ở trong một vùng tối đen như mực, chúng nó cũng có thể tìm được lẫn nhau, bởi vì ngôn ngữ của chúng không chịu sự hạn chế của khoảng cách, thậm chí có thể vượt ra ngoài khoảng mấy trăm cây số.”Anh tạm dừng vài giây, giọng nói rất trầm thấp, “Trao đổi cũng không nhất thiết phải cần đến tai nghe, cho nên… anh có thể nghe thấy em khóc.”
Anh nói xong, lấy một con dao nhỏ từ trên cái giá lớn xuống, đem cà chua cắt thành bông hoa sáu cánh, cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi, “Có phải cắt cà chua xong là anh được nghỉ rồi phải không?”
Đồng Ngôn không trả lời một tiếng, dường như không có nghe anh nói gì.
Rất nhiều cảm xúc, cô chưa bao giờ ở trước mặt ai mà để lộ ra ngoài, cho dù là ở nhà, cô vẫn luôn duy trì bộ dạng không thèm quan tâm bất cứ thứ gì, biểu tình vô tâm vô phế. Khóc lóc hay gì đó, chỉ là ở thời điểm không thể chịu đựng được nữa mà thôi.
Cố Bình Sinh quay đầu nhìn cô, “Làm sao vậy?”
“Không biết.” Đồng Ngôn thở dài một hơi, “Em cảm thấy em dễ dàng bị người khác làm cho khóc như vậy sao?”
Đồng Ngôn có chút quẫn bách, loại vấn đề này nói như thế nào.
Cô bị Cố Bình Phàm nhìn như vậy thì có chút đỏ mặt, bị một chị gái 30 tuổi hỏi vấn đề như vậy, đối phương lại là chị họ của Cố Bình Sinh… Thật đúng là quái dị… cũng may Cố Bình Phàm không phải là một người nhiều chuyện, đối mặt với Cố Bình Sinh cười không tốt lành gì thế kia thì liền chuyển vào vấn đề chính, ý chính là để anh bố trí tốt việc kiểm tra lại gì đó…
Hai người nói ra ít, không nói tỉ mỉ.
Đồng Ngôn đém mấy cái sủi cảo bỏ vào trong nồi nước sôi, làm bộ như nghe không hiểu gì.
Bởi vì mở bếp nấu cho nên phòng bếp rất nhanh đã ấm áp lên.
Khi Cố Bình Phàm rời đi, vừa vặn nồi nước trên bếp sôi thêm một lần nữa.
Cô rót một chén nước lạnh, đổ vào trong nồi nước sôi, nồi sủi cảo lại an tĩnh lại. Cố Bình Sinh đứng một bên thường lấy cà chua đút cho cô ăn, đến cuối cùng mấy quả cà chua để nấu canh đều bị hai người bọn họ ăn hết. Cô quay đầu lại nhìn phần nước màu đỏ còn sót lại trên thớt, oán giận nhìn anh, “Nếu sớm biết anh sẽ ăn sống như thế này thì ban đầu đã thêm một chút đường vào rau trộn rồi.”
Anh cười cười, rất tự nhiên mà đứng sát vào người cô, khi anh đang muốn hôn cô thì điện thoại của Đồng Ngôn đổ chuông.
“Em có tin nhắn.” Đồng Ngôn nghiêng đầu tránh anh, lôi điện thoại ra.
Một dãy số xa lạ, nhưng ngữ khí lại không xa lạ chút nào, là Phương Vân Vân : Mấy ngày nay có thời gian không? Ngày mai tôi muốn mời cậu ăn cơm.
Ngữ khí bình thản giống như những người bạn học cũ bình thường, nếu không phải vì quan hệ với Lục Bắc, có lẽ cô thật sự chỉ là một người bạn học cũ, vẫn là quan hệ bằng hữu không được thân thiện mà thôi.
Đồng Ngôn ấn nút tắt máy, đưa tay bỏ điện thoại vào trong túi, tiếp tục nấu sủi cảo. Khi nước sôi lần thứ ba, sôi trào rất lâu, cô lại nhìn chằm chằm mặt nước không có phản ứng gì.
Cố Bình Sinh đứng ở phía sau, đưa cằm tựa lên vai cô, thấp giọng nói, “Đồng Ngôn vô kỵ, sủi cảo sắp cạn nước rồi.”
Đồng Ngồn thoáng như tỉnh mộng, tắt bếp, múc sủi cảo ra cho anh.
Sau đó lại bắt đầu luống cuống tay chân tìm dấm chua, đến cuối cùng khi chuẩn bị xong xuôi mới đem đôi đũa đưa cho Cố Bình Sinh. Anh nhận lấy đôi đũa, ăn một cái sủi cảo, ở trong màn hơi nước trắng nóng hôi hổi, đ