Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2792 lượt.
a là xong năm học này rồi, có chuyện gì mà cần cậu phải trở về Bắc Kinh trong thời gian dài như vậy? Cha mẹ cậu không thể giải quyết được sao?”
Cô ừ một tiếng.
Từ khi cô bắt đầu học trung học cho đến nay thì chỉ biết một mình cô đã phải đối mặt càng ngày càng nhiều vấn đề.
Nhưng… giống như những việc này đến rất thường xuyên.
Không có dự đoán trước được gì, tầm mắt của cô cũng đã trở nên mờ nhạt, nước mắt đã bắt đầu không ngừng rơi xuống. Ban đầu Trầm Diêu còn không có phát hiện ra, đợi cho đến khi hỏi câu hỏi thứ hai thì mới phát hiện ra trên đùi Đồng Ngôn đều đã ẩm ướt rồi. Đợi cho đến khi cô ấy kéo được Đồng Ngôn tới trước mặt mình nhìn một chút thì khuôn mặt của Đồng Ngôn đã đầy nước, nước mắt cũng rớt xuống không ngừng được, nhưng không có chút tiếng khóc nức nở nào.
Nhìn thấy cô như vậy, Trầm Diêu mới thật sự sợ hãi.
Lắp bắp khuyên cô cả nửa ngày cũng không ngừng được, chỉ có thể liên tục đưa khăn tay cho cô, “Ngôn Ngôn, cậu không đủ rồi thì nói cho tớ biết rút cuộc là làm sao vậy? Chúng ta cùng nhau bàn bạc…”
Cô liên tục lấy giấy ăn lau nước mắt, đôi mắt cũng đã bắt đầu sưng lên, cảm xúc cũng đã bình tĩnh trở lại, “Cậu cảm thấy tớ tạm thời nghỉ học có được không?” Trầm Diêu lần này không dám nói giỡn nữa, thực sự còn nghĩ nghĩ, “Tạm thời nghỉ học không phải là không được, nhưng mà tớ cảm thấy không đáng giá. Cậu không giống tớ, học kỳ này tớ có sáu môn, cậu chỉ có hai môn. Nói trắng ra thì môn học của tớ có rất nhiều người không nhất thiết phải đi học, nhưng cuộc thì cuối cùng thì bắt buộc… tạm thời nghỉ học là rất nghiêm trọng. Nếu cậu thực sự phải về nhà nửa học kỳ còn không bằng cậu cùng bàn bạc thương lượng với hai giảng viên kia xem thế nào, có thể lới lỏng trong quá trình học này, đến cuối kỳ cậu nhớ về trường dự kỳ thi là được rồi.”
Ý kiến của Trầm Diêu rất đúng với trọng tâm.
Cô cúi đầu nghĩ một chút, có lẽ đây thật sự là một biện pháp.
Cô không nói gì nữa, Trầm Diêu cũng nhỏ giọng an ủi một lát, không lần mò ra được điều muốn biết nên cũng không dám nhiều lời.
Cho đến khi Đồng Ngôn mở mail của mình lên, khôn ngoan chuyển dời tầm mắt, đứng lên rồi nói, “Có chuyện gì tớ có thể giúp thì nhất định phải nói cho tớt biết. Nếu cậu sợ nói chuyện cùng hai giáo viên thì tớ đi cùng vơi cậu.”
Cô ừ một tiếng, đưa tay ôm lấy thắt lưng Trầm Diêu, dùng mặt cọ vào quần áo của cô ấy, “Yên tâm, tớ nhất định sẽ không khách khí với cậu đâu.”
“Cậu cũng yên tâm, chờ thầy Cố trở về, tớ sẽ mang cả vốn lẫn lãi ra đòi nợ.”
Trầm Diêu cố ý nhắc tới Cố Bình Sinh là muốn làm cho cô vui vẻ một chút.
Đồng Ngôn biết ý tứ của cô ấy, nhưng mà lúc này nghe được tên của anh, trong lòng lại càng nặng trĩu.
Đợi cho đến khi Trầm Diêu đi múc nước tắm rửa, cô mới mở mail của mình lên, nhìn thấy không có mail mới mà ngẩn người.
Qua hơn 10h tối, cô mở mail lên một lần nữa, xác định không có mail mới thì mới cầm điện thoại tìm số của Cố Bình Phàm, thật sự gọi qua.
Điện thoại rất nhanh đã có người nghe máy, giọng nói của Cố Bình Phàm đè nén xuống rất thấp, “Ngôn Ngôn?”
“Vâng.” Đồng Ngôn đi ra ngoài ban công, nhìn người qua đường ở bên ngoài rồi nói, “Trễ như vậy còn gọi điện thoại cho chị… thật sự cũng không có gì… hai ngày nay em không có nhận được mail của anh ấy nữa nên có chút lo lắng.”
Dưới đèn đường vừa vặn có hai đôi tình lữ.
Cách nhau không xa, lại không ảnh hưởng tới nhau, đôi bàn tay nhỏ bé nắm lấy nhau, thấp giọng thì thầm, còn dựa sát vào nhau.
Ban đêm trong lành và an nhàn làm cho người ta cảm thấy thật sự hâm mộ tình yêu nơi trường học.
“Em chờ một chút.” Bình Phàm nói xong, sau đó một lúc lâu cũng không có nghe được gì, cô giống như nghe thấy tiếng mở cửa, “Cậu ấy đang ở bên cạnh chị đây rồi, cậu ấy vẫn ổn. Em có địa chỉ mail đó không, chị sẽ lén gửi cho em mấy tấm hình của cậu ấy.”
Đồng Ngôn nghe thấy cô ấy nói vậy thì vội đọc địa chỉ mail của mình.
Cố Bình Phàm giống như không tiện để nói chuyện lâu, chỉ nói tình huống hiện tại một cách vắt tắt, giọng nói nhẹ nhàng làm cho tâm tình của cô cũng tốt lên. Đợi cho đến khi cô kéo cửa, từ ban công vào trong phòng, đã nhận được một mail mới.
Bất ngờ nhất dĩ nhiên là một đoạn clip.
Phải nói đúng hơn là video này được ghép từ những hình ảnh rất yên tĩnh.
Ánh sáng trong phòng bệnh không được sáng lắm, anh đang nằm ngủ trên giường. Từ góc quay này nhìn qua có thể nhìn thấy màu trắng nơi cửa chớp đó, có ánh sáng tiến vào từ khe hở đó, làm cho người khác cảm thấy những hình ảnh này thật sự là rất yên bình.
Khi cô xem đều có một loại ảo giác, giống như chính mình đang đứng ở nơi đó, nhịn không được mà khống chế hô hấp của bản thân, sợ đánh thức tới anh.
Khung cảnh bốn phía khiến cô rất dễ dàng nhận ra, anh đang ở trong bệnh viện. Đã làm xong phẫu thuật rồi sao? Hay là vừa mới nhập viện, chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật?
Cô càng đoán thì tâm càng loạn, cuối cùng chỉ có thể để cho Cố Bình Phàm an ủi chính mình.
Nghĩ thoáng ra một