XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.

ới, cho đến khi đứng bên cạnh máy bán nước tự động, đầu kia điện thoại rút cuộc cũng đã có người nhận, “Ngôn Ngôn?” Giọng nói không quá quên , hẳn là người mà cô quen biết.
Cô không thể nghĩ ra được là ai?
“Là dì, Dì Lưu đây, kỳ nghỉ đông này dì có đến nhà cháu, chúng ta đã gặp mặt.”
“Dì Lưu?” Cô rút cuộc nhớ lại giọng nói này, chính là vị bác sĩ ở bệnh viện Hiệp Hòa kia, nói cho cô biết về SARS cũng như những gì mà Cố Bình Sinh đã từng trải qua, “Xin lỗi dì, cháu vừa rồi đang đi thi.”
“Không sao, dì nhất thời không thể liên lạc được với cha mẹ của cháu nên mới tìm cháu…” Đầu kia điện thoại thực im lặng, giọng nói của dì Lưu cũng có vẻ rõ ràng bình tĩnh, “Cháu có cách nào tìm được cha mẹ cháu không?”
“Cha mẹ cháu…” Đồng Ngôn có cảm giác không ổn, hàm hồ nói, “Bọn họ đều không mấy khi liên lạc với cháu và bà nội, dì nếu có việc gì gấp thì có thể nói cho cháu biết.”
“Cháu ở Thượng Hải, xa như vậy, có một số việc vốn không nên nói với cháu nhưng mà Ngôn Ngôn, cháu cũng đã 20 tuổi rồi, chuyện trong nhà vẫn là nên biết rõ ràng thì tốt hơn.” Giọng nói của dì lưu có chút ôn hòa hơn, “Tháng trước bà nội cháu làm kiểm tra thân thể, bây giờ dì đã lấy được báo cáo chẩn đoán kết quả chính xác nhất, là ung thư vú. Dì còn chưa có nói cho bà nội cháu biết kết quả chấn đoán chính xác này, cháu cũng không cần phải lo lắng quá, tìm được cha mẹ cháu, về chăm sóc bà nội cháu, chúng ta từng bước điều trị cho bà, ung thư không phải là một căn bệnh đáng sợ như vậy.”
Chỉ trong chớp mắt Đồng Ngôn cảm thấy mình không thể nói được gì.
Dì Lưu vẫn đang tiếp tục nói chuyện, lời nói rất dễ hiểu, một nửa là trấn an, một nửa tiếp theo là sắp xếp cho bà nội nằm viện.
Khi vừa ngắt điện thoại, vừa vặn gặp phải một lớp học tan học muộn.
Không biết là đại cương tư tưởng Mao Trạch Đông hay là chủ nghĩa Mac – Lenin đây nữa, hơn hai trăm người đi ra ngoài vừa đi vừa hi ha cười nói, có mấy sinh viên đi đên bên cạnh máy bán nước tự động, cách lớp thủy tinh, người này một câu người kia một câu suy nghĩ xem nên chọn cái gì uống. Cô đứng bên cạnh, vô ý thức nhìn các cô ấy bỏ tiền xu vào máy, đồ uống cứ thế mà được xuất ra.
Sau tiếng vang rất lớn, mấy sinh viên nữ kia mới nhìn cô, “Chung tôi xong rồi, tới lượt bạn đó.”
Đồng Ngôn không nhúc nhích, cũng không hé răng.
Dòng người đi càng ngày càng ít dần, cuối cùng cũng chỉ còn có mấy người.
Cô tựa người vào bên cạnh máy bán nước tự động, gọi điện thoại đường dài về nhà, ầm thầm chờ đợi tiếng tút tít dài đằng đẵng đi qua, giọng nói quen thuộc từ đầu kia điện thoại truyền tới, “Xin chào, xin hỏi là ai đấy?” Cô nắm chặt điện thoại, gọi một tiếng bà nội.
Toàn bộ cuộc gọi chỉ kéo dài khoảng ba bốn phút, cô chỉ thuận miệng nói kỳ thi giữa kỳ của mình vừa chấm dứt, vừa vặn có thể thừa dịp ngày 1/5 sắp tới mà về nhà thăm bà. Bà nội khó nén được vui vẻ, nhưng vẫn khuyên cô không cần phải lãng phí tiền xe cộ, Đồng Ngôn nghe không ra ý tức khác thường trong lời nói của bà nội, chỉ đơn giản thở dài một hơi, hàm hồ nói chính mình nhận được tiền học bổng, vừa vặn có thể bỏ vào tiền xe về nhà.
Có lẽ tin tức này rất đột nhiên, đến khi trở về phòng ngủ cô cũng đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Trước kia mẹ Lục Bắc cũng bị ung thứ vú, cô ở bên cạnh anh lâu như vậy, cũng có hiểu được một chút ít.
Đầu tiên là tiền, mặc kệ là thuốc đông y hay trị liệu bằng hóa chất, trước tiên cô cũng cần phải có tiền.
Toàn bộ quá trình như một cái túi không đáy, mấy chục vạn tiền thuốc, đó chỉ mới dùng được ở vài tuần đầu tiên.
Sau đó phải có người chăm sóc cho người bệnh trong suốt quá trình tiến hành điều trị và hồi phục.
Cô ngồi ở trên ghế, nhìn tất cả mọi thứ, ánh mắt không hề có tiêu cự mà nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính.
Vô số tab được mở ra, đủ loại tin tức, có bệnh viện nào chuyên chữa bệnh này ở Bắc Kinh, có các loại tin tức cần biết về căn bệnh ung thứ vú này, thậm chí còn có rất nhiều nhật ký của những con người đã chống lại căn bệnh này như thế nào.
Trầm Diêu đã gọi xong cuộc điện thoại đường dài đầy ngọt ngào với bạn trai, khi vừa thấy bộ dạng của cô thì có chút không hiểu, “Đồng Ngôn vô kỵ, cậu làm sao vậy?” Cô nhìn Trầm Diêu, “Tớ muốn tạm thời nghỉ học, hoặc là bỏ qua thành tích giữa chừng của học kỳ này.”
Trong nháy mắt biểu tình của Trầm Diêu cứng lại, “Ngôn Ngôn, cậu thật sự…?”
Cô nói không rõ bối cảnh của tình huống phức tạp này, chỉ có thể hàm hồ ừ một tiếng.
Nhưng là sau đó không biết vì sao mà tâm lý chuẩn bị sẵn sàng ban đầu lại không dùng được, cô muốn giải thích rõ ràng cho bản thân, cảm thấy sợ hãi hơn là chẳng may một lúc nào đó nói ra ý nghĩ sắp xếp mọi thứ trong đầu mình…Cô cùi đầu, cái trán tựa trên bàn học, “Nhà của tớ xảy ra chuyện nghiệm trọng rồi, tớ phải trở về, học kỳ này chỉ có luật thương mại và vật lý… Cậu cảm thấy tớ nên trực tiếp xin nghỉ học tạm thời hay là nên làm thế nào?”
“Cậu đừng làm tớ sợ.” Trầm Diêu kéo ghế dựa qua, ngồi xuống bên cạnh cô, “Có cần tớ giúp gì không? Nghiêm trọng như vậy sao? Chỉ còn nửa học kỳ nữ