Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bên Nhau

Trọn Đời Bên Nhau

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2795 lượt.

Thần không nói gì nữa, tách một tiếng, mở chai coca ra, như là cố ý muốn áp chế cảm xúc của bản thân.
Buổi tối khi cô trở về ký túc xá, không hiểu sao tâm trạng có chút bất an.
Bắt đầu từ tuần trước, anh đã bắt đầu nằm viện, không thể hẹn được thời gian cố định online MSN để nói chuyện cùng cô, hai người đều rất ăn ý bắt đầu dùng mail để nói chuyện.
Cô mở mail của mình ra, bất ngờ khi nhìn thấy không có mail nào mới.
Ngồi ngẩn người nhìn mail của mình một lúc lâu, cô mới mở ra email ra viết một cái mail mới cho anh.
TK:
Mấy ngày nay anh giống như rất nhà hạ nhỉ.
Em ở bên này đã bắt đầu vào giai đoạn thi giữa kỳ rồi, thành tích lần này có vẻ như không tốt cho lắm. Thành tích của anh như thế nào? Khi nào thì có thể nộp bài thi?
Hôm nay em gặp chủ tịch Chu, chính là cậu sinh viên từng bắt ép anh và em làm người dẫn chương trình ấy, anh còn nhớ không? Anh ta là sinh viên ngành y, cho nên khi nói chuyện phiếm có nói đến bệnh SARS. Nói thật, em có phần bị cậu ta làm cho sợ. Thật sự em vẫn không nói cho anh biết, trước khi anh nói cho em biết thì em cũng đã tìm hiểu qua, anh vì bệnh SARS mà không nghe thấy. Ai nói cho em biết thì tạm thời giữ bí mật đã.
Cho nên em đã nói cho anh biết bí mật này, anh cũng nên thẳng thắn nói cho em biết những chuyện liên quan trong ba năm anh nhiễm bệnh và điều trị bệnh đó.”
Lúc ấy anh cảm thấy rất sợ sao? Rất đau đớn sao?
Em nghe bà nội kể lại rằng lúc em hai ba tuổi gì đó cũng đã từng bị viêm phổi, phải nằm trong phòng theo dõi cả mấy ngày, nhưng khi đó em con nhỏ thật sự là không có ấn tượng gì. Như vậy xem ra chúng ta thật sự có duyên, thôi xong rồi, vì sao em mỗi khi nhắc về bệnh tình lại tỏ vẻ nghiêm túc như vậy chứ, thật là đáng sợ…
Cho nên em nghĩ, anh cần trở về sớm một chút.
Ngôn Ngôn.
Cô gửi xong mail cho anh thì tới phòng nước lấy hai phích nước sôi, đem tới phòng tách ở giữa dãy tắm rửa qua loa một chút. Đợi cho đến khi sấy khô tóc, chuẩn bị lên giường ngủ lại khống chế không được mà mở mail ra, bất ngờ là đã nhận được hồi âm của anh.
Nhanh chóng mở mail ra, lại chỉ có ba dòng ngắn ngủi.
Ngôn Ngôn :
Cơn dịch bệnh kia đã làm tổn thất rất nhiều mạng người.
Cảm giác ngay lúc đó của anh rất đơn giản, anh lúc đó cũng không tỉnh lại được mấy lần cho nên không có thấy đau đớn bao nhiêu.
Mặt khác, xin Cố phu nhân an phận một chút, Cố tiên sinh sẽ nhanh chóng trở về.
TK






Một dòng cuối cùng đó cô đã đọc đi đọc lại vài lần, có chút không thể tin được.
Từ khi anh rời đi đến bây giờ cũng đã hơn tám tuần.
Tháng 4 ở Thượng Hải đã bắt đầu nóng lên. Thời tiết Thượng Hải chính là như thế, xuân thu thì ngắn ngủi được mấy tháng, thời tiết ấm áp giống như cũng rất ngắn chỉ xuất hiện ở giữa hè khi mùa đông rét mướt thực sự hết. Khi anh đi, vẫn mặc một chiếc áo lông thật dày, đến khi anh về chắc hẳn có thể mặc áo sơ mi được rồi…
Đồng Ngôn nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm trên nhà bắt đầu tính toán, có nên đi đến phòng trọ của anh hay không, đem áo sơ mi cùng áo khoác gió của anh đem giặt sạch sẽ hay không, miễn cho đến khi anh trở về quần áo không có nhiều để thay đổi thì giặt lại không kịp.
Chìa khóa căn phòng trọ của anh vẫn ở trong tay cô.
“Trước cuộc thi mọi người đều phải tắt điện thoai.” Triệu Nhân đi từ trên bục giảng xuống, “Đây là quy định trong kỳ thi.”
Đồng Ngôn không dám chậm trễ nữa, hoàn toàn tắt máy.
“Cô Triệu, xin lỗi…” Cô rất nhanh đã giải thích, “Em đã tắt điện thoại rồi.”
Triệu Nhân cầm lấy điện thoại của cô nhìn một chút, xác nhận là điện thoại đã tắt hẳn mới nói, “Lần sau không được vi phạm kỷ luật trường thi nữa..”Nói xong, cầm điện thoại quay lại bục giảng, “Tôi sẽ để ở trên này, hết giờ thi thì lên lấy lại.”
Cô không hé răng, cúi đầu tiếp tục làm bài thi.
Hết bài này đến bài khác, Đồng Ngôn cố gắng chuyên tâm làm bài thi, còn nhịn không được mà nghĩ tới số điện thoại lạ kia.Những số điện thoại xa lạ như thế này cũng chẳng biết lý do gì mà hay gọi tới cho cô, nhưng mà lần này làm cho cô có dự cảm không được tốt lắm…. Theo bản năng cô cầm chiếc bút xoay xoay, tâm tình có chút bất an.
Cũng may bài thi này thật sự không khó.
Gần hết thời gian thì cô cũng đã buông bút xuống.
Triệu Nhân cúi đầu nhìn mấy bài thi nạp trước trong tay, cầm bút đã bắt đầu muốn chấm bài thi, khi Đồng Ngôn đem bài kiểm tra đưa lên cho cô ấy thì cố ý đi chậm một chút, thấp giọng nói “Cô giáo Triệu, em nộp bài thi… Điện thoại em có thể lấy được chưa?”
Triệu Nhân nhìn cô vài giây, rút cuộc lại cúi đầu vừa chấm bài vừa nói với cô, “Lấy đi.”
Ngoài phòng thi có mấy sinh viên vừa nộp xong bài thi đang đứng đó, tụ tập cùng nhau đối chiếu đáp án, nhìn thấy Đồng Ngôn đi ra, cũng hỏi cô làm thế nào, có muốn đối chiếu kết quả hay không? Đồng Ngôn cầm lấy điện thoại, quơ quơ, ý bảo chính mình còn phải gọi điện thoại.
Trong sân trường lúc này cũng đã có rất nhiều người tan học.
Cô đi theo đám người, đi dọc theo cầu thang lầu xuống dư


XtGem Forum catalog