XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bình An

Trọn Đời Bình An

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 134918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/918 lượt.

ại thâm trầm, cảm xúc, Mục An nhìn không hiểu, chỉ cụp mắt xuống nhẹ giọng nói: “Tôi đã coi cậu ta như bạn bè, vì thế số tiền này tôi không nhận.”
“Du Khâm đối với Mục tiểu thư… hình như không giống bình thường.” Triệu Chấn Minh nhấp một ngụm cà phê, thâm thúy nói.
Mục An không biết Triệu Chấn Minh rốt cuộc đang muốn nói gì, cũng không biết ông ta đã hiểu được những gì, người đàn ông này có vẻ bề ngoài vô cùng khôn khéo, Mục An đơn giản không dấu giếm: “Nhưng ở trong lòng tôi, tôi chỉ là cô giáo của cậu ta, sẽ luôn luôn là thế.”
Triệu Chấn Minh nhíu mày, trong mắt lộ ra ý cười, rõ ràng rất hài lòng với câu trả lời của Mục An.
Triệu Chấn Minh đi rồi, Mục An ngồi một mình ở quán cà phê rất lâu, lâu đến mức khi bản thân cô nhận ra thì đã gần hết buổi chiều. Mục An tính tiền rời đi, mặc kệ thế nào, giữa hai người khi đó vẫn tồn tại nhiều chênh lệch không cách nào san lấp nổi, vì thế đây là kết cục tốt nhất, Mục An tự nói với mình.
Cô không gặp lại Du Khâm, thậm chí không có lời chào từ biệt chính thức. Du Khâm cũng không tới tìm cô, Mục An thường ngồi ngẩn ngơ trước bàn làm việc của mình, đôi khi ở trong giờ tự học cô cũng ngồi một mình nhìn giáo án hết cả một tiết. Cuộc sống giống như thiếu đi cái gì đó nhưng cô không nhận ra thực sự là thiếu cái gì. Thói quen đúng thật là đáng sợ.
Mỗi ngày vẫn cứ thế trôi qua, lúc nhìn vào gương, Mục An giơ tay nhẹ nhàng sờ lên môi mình, đêm đó… như thực và ảo kết hợp với nhau, cô không phân biệt được là thật hay giả. Có lẽ tất cả chỉ là trò đùa giai của tên tiểu tử kia mà thôi. Mặc dù nụ hôn kia là nụ hôn đầu tiên của cô. Mục An cúi đầu cười cười, bôi lên bàn chải một chút kem đánh răng. ‘Điều kiện của Du Khâm sẽ không thiếu các cô gái thích cậu ta. Mình trong cuộc đời của cậu ta chỉ là một cô giáo mà thôi.’
Du Khâm xuất hiện trước mặt Mục An cũng đột ngột như lúc anh biến mất, khiến cho cô không kịp đề phòng.
Du Khâm đứng dưới ngọn đèn đường trước cổng nhà Mục An, ánh đèn sáng quắc rơi trên mặt anh tỏa ra từng tầng sáng ấm áp. Anh mặc áo sơ mi màu trắng, áo gió kaki bên ngoài, bên cạnh còn có một vali hành lý màu đen, mỉm cười nhìn cô.
Mục An đứng cách anh không xa, bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt. Anh trông giống như từ trong một bức tranh đi ra, một giây sau có lẽ lại bước sang một bức tranh khác, biến mất không còn dấu vết.
Du Khâm từng bước từng bước đi về phía cô, đứng trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô, đưa tay cầm lấy bàn tay Mục An đút vào áo khoác mình.
Mục An từ trong túi áo anh mò được một chiếc hộp trượt, Du Khâm cười nhìn cô: “Sinh nhật vui vẻ.”
Hôm nay là sinh nhật 21 tuổi của Mục An, cô còn chưa kịp phục hồi tinh thần sau khi anh bỗng nhiên xuất hiện, Du Khâm đưa bàn tay hai người đang nắm chặt nhau ra trước mặt cô nói: “Anh biết con đường này không hề dễ dàng, nhưng anh sẽ không buông tay.” Anh không nói gì nhiều, anh tin Mục An sẽ hiểu, anh cũng không ép buộc cô, trong lúc Mục An còn chưa cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh anh, anh sẽ không ép cô hứa hẹn bất cứ gì, huống chi khi đó hai người vẫn còn lén gạt nhau cái bí mật sâu kín kia, anh còn không nắm chắc được hiện tại đang mở ra ở trước mặt cô.
Mười ngón tay hai người đan vào nhau, ở giữa là một hộp nhung màu xanh lam, mở ra, bên trong là một chiếc vòng chân bạch kim. Xung quanh đính những viên pha lê đen thuần, dưới ánh sáng ờ ảo trông kỳ quái đến mê người.
Mục An nhìn món đồ anh tặng mà không biết phải làm sao, lúc cô còn đang ngẩn ngơ Du Khâm đã nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt cô, đem món đồ đeo vào mắt cá chân cho cô. Chiếc vòng đen tinh tế đeo quanh cổ chân càng làm nổi bật nét phong tình quyến rũ của người con gái.
Ngón tay Du Khâm nhẹ nhàng lướt qua mắt cá chân cô, sượt qua chiếc vòng đen. Anh đứng thẳng dậy, đặt một nụ hôn lên trái cô: “Mục An, sau này chỉ cần nhìn một mình anh là được rồi.”
Du Khâm không giải thích khoảng thời gian vừa rồi vì sao anh biến mất, vì sao không từ mà biệt, cũng không hỏi đáp án của Mục An. Sau đó, anh tiếp tục sắm lại vai cũ, vừa giống học sinh lại vừa giống bạn bè. Hai người quay trở lại quan hệ ban đầu, duy trì không đổi.
Mục An vẫn không dám đối mặt, bản thân mình vốn đã biết đáp án nhưng luôn cảm thấy không thực, người con trai này, cô có cảm giác cô không thể nắm bắt được.
Buổi tối, khi Mục An đang ở trong bếp thì di động liên tục đổ chuông, hình như là tiếng chuông di động của cô, Mục An vẫn còn bận rộn trong bếp. Du Khâm chỉ lặng lẽ nhìn qua một cái, tiếng di động vừa tắt lại vang lên. Du Khâm nghĩ nghĩ một chút rồi nhìn về phía nhà bếp, cầm di động đi tới.
Mục An đang mang găng tay, trên găng tay đầy nước, Du Khâm liền tiện thể áp điện thoại vào tai cô, bên kia điện thoại có một giọng nam vang lên, Du Khâm nghe thấy rõ ràng nhưng tên hiện lên trong điện thoại lại rất xa lạ.
“Sư huynh… Vâng, không cần ạ… Thực sự không cần mà… À, vâng được rồi ạ, em biết rồi…. lúc đó gặp, tạm biệt.”
Cúp điện thoại, Mục An lại tiếp tục bận rộn, Du Khâm đứng ở phía sau lưng cô, do dự một lúc lâu nhưng lại không nói gì mà quay ra