Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/985 lượt.
phòng khách. Mục An đang rửa rau bỗng dừng động tác lại vài giây… Nếu anh có hỏi thì cô cũng không biết trả lời thế nào.
Hai người giả vờ như chưa hề phát sinh chuyện gì, yên lặng ăn cơm chiều. Đến khi Mục An chuẩn bị về, Du Khâm đứng nhìn cô cúi đầu đổi giày, cuối cùng nhịn không được vẫn hỏi: “Cô… có bạn trai rồi?”
Mục An âm thầm thở dài, mím môi cười với anh: “Ừ, là anh khóa trên lúc học đại học.”
“Cô thích anh ta sao?”
“… Thích, thích suốt mấy năm đại học.”
“… Tôi biết rồi.”
Đơn giản chỉ có bốn câu đối thoại, Mục An cho Du Khâm một cái đáp án trái với lương tâm.
Mục An bắt đầu gặp gỡ người khác, người kia tên là Chương Hành, là anh khóa trên cùng trường của Mục An. Lúc học đại học, cô cũng từng giống các nữ sinh khác, len lén nhìn bóng lưng của anh. Vẻ bề ngoài hoàn mỹ, khí chất trầm ổn, chững chạc, Mục An nghĩ một người đàn ông như vậy rất thích hợp với mình. Lúc học đại học rất có cảm tình với anh, Mục An phân loại tình cảm đó là cảm mến. Có thể gặp gỡ người mình thầm mến, có lẽ cũng là một loại hạnh phúc chăng?
“Mục An?” Giọng nói của Chương Hành cắt ngang mạch suy nghĩ của cô.
Mục An khôi phục tinh thần, ý thức được mình đang ăn cơm mà lại xuất thần, cô xấu hổ, vội vàng nói: “Xin lỗi.”
Chương Hành mỉm cười ôn hòa: “Không sao đâu. Làm việc quá mệt mỏi ư?”
“Vâng, sắp đến cuối kỳ, công việc rất nhiều.” Mục An trả lời qua loa, cúi đầu ăn miếng bò bít tết.
Chương Hành không nói gì thêm, chỉ là ánh mắt có chút nghi hoặc, anh lắc nhẹ li rượu vang đỏ trong tay: “Em làm cô giáo, anh thực sự vẫn còn kinh ngạc.”
“Vậy sao?” Mục An nghe anh nói vậy thì cười, “Vì sao?”
Chương Hành nghĩ nghĩ rồi mới nói: “Bởi vì lúc học đại học, em luôn rất kỳ quạc, ít nói chuyện cùng người khác. Như một nữ tu, một mình đi học, một mình ăn cơm.”
Mục An giật mình, trợn to mắt: “Anh…”
“Không sai.” Chương Hành mỉm cười, “Anh để ý em đã lâu, đáng tiếc là em hình như chẳng có hứng thú gì với anh cả. Sau này có thể gặp lại em, thật là may mắn.”
Mục An chỉ cười cười không đáp, cúi đầu, trong nháy mắt đột nhiên cảm giác được có cái gì đó đang nảy nở một cách khác lạ.
“Cuối tuần cùng anh đi biển nhé, anh đã hẹn các bạn rồi, đến lúc đó giới thiệu cho mọi người làm quen.”
Mục An ngẩng đầu lên: “Ồ, vui thế!” Nói xong lại tiếp tục ăn uống một cách vô thức, hoàn toàn không giống bình thường.
Ánh mắt Chương Hành ảm đạm đi mấy phần, nhấp một ngụm rượu: “Mục An, em hình như không cự tuyệt đề nghị của anh.”
Mục An kinh ngạc: “Bởi vì em cảm thấy không có vấn đề gì, tại sao lại phải cự tuyệt?”
Chương Hành coi như đã hiểu, chỉ nhíu mày mà không đưa ra ý kiến gì, ánh mắt lại thâm thúy đánh giá Mục An vẫn đang cúi đầu.
Chương Hành tiễn Mục An về nhà, đến lúc xuống xe, anh tra khóa vào ổ. Mục An nghe được một tiếng kêu “cách”, trong lòng hơi hoảng, cô quay về phía cửa sổ xe đang hạ xuống: “Còn có việc gì sao?”
Chương Hành cười cười, một tay khoác lên chiếc ghế mà cô đang dựa lưng: “Mục An, em sợ anh ư?”
Trong mắt Mục An thể hiện thái độ phòng bị rõ ràng, cô cắn cắn môi dưới: “Ý anh là sao?”
Chương Hành nheo nheo mắt, chậm rãi tới gần cô, đôi cánh tay giam cô giữa ghế ngồi và cửa sổ: “Mục An… Anh không muốn bị em lợi dụng như một cái cớ để trốn tránh gì đó.”
Mục An mím chặt môi, thân thể cứng đờ: “Em không hiểu anh đang nói gì.”
“Mục An…” Chương Hành vuốt một lọn tóc của cô, nhẹ nhàng cuốn ở ngón tay giữa, “Em rất thông minh, không nên đùa giỡn tình cảm của anh. Đã tiếp nhận anh thì em nên thu hồi tâm tư của mình, sự kiên nhẫn của anh thực sự không tốt lắm đâu.”
Mục An cụp mắt vẫn mím chặt môi không nói lời nào. Chương Hành mỉm cười, cúi người xuống sát gần cô, gần như sát với khóe môi cô, tay Mục An để ở ngực anh: “Anh đã nhìn ra… Có thể cho em thêm chút thời gian không?”
Chương Hành trong mắt càng nhiều ý cười, tay phủ lên đỉnh đầu cô nhẹ nhàng xoa xoa: “Như thế này mới đúng chứ, anh sẽ chờ em.”
Nhìn xe của anh biến mất trong tầm mắt, Mục An toàn thân mềm nhũn, người đàn ông này cũng không ôn nhu, lương thiện như mình từng tưởng tượng.
Cuối tuần, Chương Hành đưa Mục An đi biển, có điều Mục An không hề nghĩ tới là, những bạn bè mà Chương Hành nhắc đến lại có Triệu Chấn Minh. Chiếc du thuyền này là của Triệu Chấn Minh, gặp phải Du Khâm cũng không phải là chuyện bất ngờ nữa. Mục An không biết Chương Hành và Triệu Chấn Minh có quan hệ thế nào, anh ôm eo cô đưa cô đi giới thiệu với mọi người, giống như tuyên bố quyền sở hữu.
Từ lúc nhìn thấy Du Khâm, Mục An cảm thấy toàn thân đều không nghe theo lý trí của cô nữa. Du Khâm lại không có phản ứng gì đặc biệt, đơn giản chỉ cùng Mục An nói chuyện mấy câu rồi đi ra boong thuyền phơi nắng.
Triệu Chấn Minh đứng cách đó không xa, thấy Chương Hành ôm eo Mục An ông ta hơi gật đầu, hướng Mục An giơ giơ chén rượu trong tay, khóe miệng khẽ nhếch cười, nâng chén rượu lên miệng uống một hơi cạn sạch. Lúc này Mục An chỉ cảm thấy cánh tay đang để bên hông mình hơi buồn cười.
Hết buổi chiều, Mục An cũng không nhìn thấy Du