Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 134917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/917 lượt.
Khâm, không biết anh đang ở đâu. Cả buổi bị Chương Hành mang đi câu cá, phơi nắng, liên hoan với bạn bè, Mục An thấy mình đã kiệt sức.
Lúc buổi tối, Mục An một mình đi ra sàn tàu, gió biển ban đêm rất thoải mái. Còn chưa đi đến sàn tàu đã nghe thấy có người nói chuyện, Mục An vô thức dừng bước. Một giây sau, chân bị dính chặt lại.
“Nói đi, chú của tôi hứa hẹn gì với anh?” là giọng của Du Khâm.
“À… Cậu thực sự rất hiểu chú của cậu. Triệu thị năm nay thay đổi đối tác quảng cáo sản phẩm mới.” Chương Hành không hề nao núng xắn tay áo.
Du Khâm cười nhạo: “Xem ra, tình yêu của Chương tổng chính xác là không hề đáng giá.”
Chương Hành nheo nheo mắt, khóe môi nở nụ cười: “Có đáng giá hay không, trước đây tôi không biết, nhưng hiện tại, lựa chọn của Mục An là tôi, đúng không?”
Du Khâm nghiến chặt răng, sắc mặt trầm xuống, giọng nói cũng lạnh đi mấy phần: “Nếu anh không thích cô ấy, vậy cách xa cô ấy một chút cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí với anh.”
Chương Hành bước thêm một bước đến gần Du Khâm, chiều cao hai người không kém nhau nhiều lắm, Chương Hành nhăn mặt, dáng vẻ khiêu khích: “Đêm nay Mục An sẽ là của tôi.”
Tay Du Khâm nắm lại thành quyền, sắc mặt càng thêm khó coi: “Nói, rốt cục anh muốn gì?”
Vẻ mặt Chương Hành thay đổi, càng thể hiện ý cười: “Du thiếu gia, quả nhiên là hậu sinh khả úy, tôi biết… Du Ức Sinh ở phía bắc có một lô đất, chính phủ rất nhanh sẽ phân chia khu vực đó thành khu buôn bán mới. Mảnh đất đó có thể sánh bằng quyền quảng cáo sản phẩm mới của Triệu thị. Trị giá cao hơn nhiều.”
“Xem ra, anh cũng biết không ít.” Khóe môi Du Khâm nở một nụ cười, anh đã muốn đục nước béo cò thì sẽ không được trách tôi.
Chương Hành xem xét tình huống theo chiều hướng có thể thương lượng, nụ cười càng thêm đắc ý: “Không nhiều cũng không ít, chỉ là biết những gì cần phải biết.”
“Được, tôi đồng ý với anh.” Trong mắt Du Khâm lóe lên một tia sáng như ánh sao.
Chờ Chương Hành rời đi, Du Khâm quay mặt về bóng đêm ngoài khơi, châm một điếu thuốc, chậm rãi phun ra một vòng khói, biểu tình trên mặt cũng trở nên ôn hòa: “Còn muốn trốn bao lâu nữa?”
Mục An chậm rãi đến bên cạnh anh, Du Khâm xoay người nhìn cô, trên mặt vẫn là nụ cười quen thuộc: “Trốn ở một nơi gió thổi lâu như vậy, không cảm thấy lạnh sao?”
Mục An cụp mắt xuống, đứng bên cạnh anh: “Tại sao lại đồng ý với anh ta, kỳ thật sau khi tôi biết mục đích của anh ta, sao tôi có thể ở cùng một chỗ với anh ta nữa. Anh chỉ cần cho tôi biết chân tướng sự việc là được rồi.” Không cần… làm nhiều như vậy.
Du Khâm cởi áo gió của mình phủ lên vai cô, bản thân anh chỉ mặt một chiếc áo sơ mi đen, trong bóng tối, đầu mẩu thuốc còn sót lại trên tay anh lộ ra một điểm đỏ sậm giữa không gian tối đen, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Mục An: “Bởi vì em nói đó là người em thích suốt những năm đại học.”
Mục An không nói gì, nhìn khoảng không gian tối om ngoài xa, sóng biển đánh ào ào làm cho tâm tình yên tĩnh của cô cũng rung động, Du Khâm dập tắt thuốc, hai tay ôm lấy đầu cô, chậm rãi xoay cô về phía mình: “Mục An, cho dù anh không được, anh cũng sẽ không để kẻ xấu xa ở bên cạnh em đâu. Vì thế, đừng thích hắn nữa.”
Mục An cảm thấy viền mắt nóng lên, cô vội vã xoay người, quay lưng về phía Du Khâm, cho dù chỉ có một tia sáng, cô vẫn sợ anh nhận thấy bản thân cô đang hoảng loạn, ‘Du Khâm, tôi không thích, cho tới bây giờ tôi đã không còn thích anh ta’ nhưng.. Cô làm thế nào nói cho anh biết được. Nhớ tới tất cả việc làm của Triệu Chấn Minh, trong lòng Mục An càng cảm thấy chua chát, họ… sao có thể ở bên nhau được?
Du Khâm từ phía sau ôm lấy cô, ngón tay lướt qua mặt cô: “Cô bé ngốc này, em cho là quay đi thì anh sẽ không nhìn thấy nước mắt của em sao.” Cằm anh để lên vai cô, giọng nói cũng rất thấp: “Mục An, thật nhớ em, rất muốn cứ như thế này ở cùng em cả đời.” Không có tính toán, không có âm mưu, không có… hận thù.
Nước mắt trên mặt Mục An bị gió thổi qua, nước mắt dần khô cạn hết, da mặt lại bị gió tạt mạnh nên hơi rát, tạo ra một cảm giác đau đớn, ê ẩm, rất giống tình cảm của cô đối với Du Khâm. Bàn tay Du Khâm nắm chặt ở hông cô: “Mục An…”
Mục An nghiêng mặt nhìn anh, khóe môi Du Khâm nhếch lên cười khẽ, cúi đầu hôn cô, hai tay Mục An hơi do dự hạ xuống che lên mu bàn tay anh đang quấn quanh hông cô. Du Khâm mở mắt ra, nhìn thấy lông mi cô đang run lên nhè nhẹ, anh nhẹ nhàng hôn lên lông mi của cô, dịch chuyển xuống khóe môi, đầu lưỡi thâm nhập vào, cuốn lấy chiếc lưỡi xinh xắn của cô, không ngừng mút vào. Mục An bị anh hôn chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, giống như sắp nổ tung ra. Trước khi hít thở không được, anh mới rời môi cô, chỉ tách ra trong một giây, anh đã lại cúi người nhẹ nhàng chạm vào môi cô. Hơi thở Mục An càng trở nên gấp hơn, lồng ngực cũng phập phồng theo.
Du Khâm lại cúi đầu cười bên tai cô, môi còn chạm nhẹ vào cổ cô, dịu dàng cắn cắn: “Mục An…” Giọng nói của anh như bùa mê khiến lý trí Mục An bỗng chốc hóa t