XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Bình An

Trọn Đời Bình An

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 134983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/983 lượt.

hành hư vô, Mục An run run, anh vẫn ở bên tai cô nhẹ nhàng liếm làm cho cô cảm nhận từng đợt tê dại, Mục An co rúm người lại: “Du Khâm, dừng lại…”
Du Khâm nhắm chặt mắt, hai tay vòng qua người cô, ôm chặt lấy: “Mục An… em đã chọn sai người một lần, lần tiếp theo, để anh chọn giúp em.” Nói xong liền xoay người Mục An, nâng cô ngồi lên lan can, phía sau là khoảng biển đen sâu thẳm, Mục An vội kêu nhỏ một tiếng, vô thức đưa hai tay ôm chặt cổ Du Khâm.
Du Khâm nắm chặt hông cô, ánh mắt nheo nheo lại, dáng vẻ như rất hài lòng với phản ứng của cô, gió biển buổi tối thổi thành từng đợt khiến tóc Mục An không ngừng tung bay, Du Khâm cười cười nhìn cô: “Mục An, nói em yêu anh.”
“… Được.”
“Vậy em thở được chưa?”
“Rồi.”
“Đồ ngốc.”
“Không được nói em ngốc!”
“Rồi.”
“Mục An, em chần chừ là có ý gì?”
“Không có ý gì cả.”
“Coi anh là tên khờ hả?”
“… Không có.”
“Sao lại chần chừ?”
“Ừm.”
“Ừm cái gì?”
“Du Khâm à…”
“…”
“Vì sao anh… Chuyện kia… nụ hôn 18 tuổi, không phải là nụ hôn đầu tiên sao?”
“…”
“Nói đi!”
“…”
“Du Khâm! Anh là tiểu sắc lang!”
“…”
“Du… a…”
“Còn muốn biết không?” Trong mắt Du Khâm mang theo ý cười, nhẹ nhàng cắn môi dưới của cô.
Mục An phiền muộn nhìn anh: “Du Khâm, anh có phải là con gì đó không? Vì sao lại thích cắn người!”
Hai người bắt đầu lén lút ở bên nhau, Mục An không nói cho cha mẹ và bạn bè của cô biết, luôn bí mật hẹn hò với Du Khâm. Du Khâm không vui, thế nhưng nhìn thấy sắc mặt Mục An trầm xuống chỉ có thể ngoan ngoãn đồng ý.
Rốt cuộc Mục An đang sợ cái gì chính cô cũng không biết, có lẽ vẫn cảm thấy Du Khâm không cho mình đủ cảm giác an toàn, ví dụ như, ngay từ đầu cô không biết cha nuôi của Du Khâm là Du Ức Sinh. Hay ví dụ như đến bây giờ, Du Khâm chưa bao giờ nhắc tới cha mẹ đẻ của anh với cô. Hai người giống như vẫn còn một lớp ngăn cách, Mục An không muốn nghĩ quá nhiều, hai người trắc trở lâu như vậy cuối cùng cũng được ở bên nhau, với Mục An như thế là đủ. Trong tình yêu, phụ nữ thường hay mù quáng.
Thời gian hai người hẹn hò so với thời gian khi trước học bổ túc không khác nhau nhiều lắm, phần lớn vẫn đều ở trong phòng trọ kia. Thời gian càng ngọt ngào càng trôi đi rất nhanh, khi đó Du Khâm đã được 19 tuổi, cũng có cái giống như các đôi yêu nhau bình thường, tình cảm của hai người trong một năm chậm rãi ấm lên, chỉ còn chưa vượt qua mức thân mật thôi.
Mục An vẫn cảm thấy Du Khâm chỉ là một đứa trẻ, suy nghĩ vô thức không đi quá bước kia. Nhiều lần súng sắp phát hỏa, đột nhiên Mục An lạnh mặt ngăn lại, vì chuyện này Du Khâm luôn cảm thấy tổn thương, cảm giác mình ở trong lòng Mục An vẫn chỉ là một đứa trẻ vị thành niên.
***************
Mục An đã mua quà, chuẩn bị cả nguyên liệu để tự mình làm bánh ngọt, đang ở trong phòng vừa nhìn thực đơn vừa làm, di động vang lên, Mục An vội vã cởi găng tay vồ lấy, nhìn số điện thoại hiển thị trên di động thì lại nhíu mày, do dự một lúc mới nghe: “Vâng?”
“Làm sao vậy, nhìn thấy số của anh thì bất ngờ à?” Chương Hành sảng khoái cười nói.
Trong lòng Mục An âm thầm thở dài, thấy bản thân mình quá nhạy cảm, mặc dù không nhìn thấy mặt nhưng bây giờ cô luôn cảm thấy người này rất có dã tâm: “Em thấy chúng ta không còn gì để nói cả.”
“Đúng là không có gì để nói, nhưng… anh nghĩ nên nói với em một số chuyện về Du Khâm.”
Mục An nhíu mày nghi hoặc: “Anh muốn nói gì?”
“Em có hứng thú nghe?”
“Anh muốn nói thì nói, không muốn nói thì em cúp máy.” Mục An không cảm thấy Chương Hành sẽ tốt bụng nói cho cô nghe tin tức gì, nhất định là có ý đồ, tuy nhiên cô lại không biết mình còn có gì thu hút được hứng thú của anh ta.
“Em đã muốn biết, vậy hai giờ chiều mai, anh ở phòng 2098 khách sạn Ngân Tọa chờ em. Nhớ kỹ là chỉ được đi một mình thôi.”
Cúp điện thoại , Mục An ngây ngốc ngồi trên ghế sô pha, tin tức kia liên quan gì đến Du Khâm? Sẽ là… cái gì nữa?
Di động lại vang lên lần thứ hai, Mục An hơi hoảng sợ, nhìn thấy màn hình hiện lên tên Du Khâm, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm: “Anh đang ở đâu?”
“sao vậy? sao biết là anh gọi?” Giọng Du Khâm mang theo ý cười, nghe ra tâm tình đang rất tốt, “Ở nhà của chú anh, ông muốn giữ anh lại ăn cơm chiều, có thể không kịp trở về ăn cơm với em.”
Mục An bĩu môi, trong lòng cảm thấy không vui: “Được rồi.”
“Không vui hả?” Du Khâm đứng ở hành lang, liếc nhìn về phía sau, Triệu Chấn Minh đang ngồi trong phòng cùng anh và mấy người nữa, anh đi về phía trước vài bước: “Anh sẽ trở về sớm, chờ anh được không?”
Mục An thở dài: “Biết rồi, cúp máy đây.”
“Mục An… Buổi tối… ở lại với anh được không?” Du Khâm không biết bản thân mình đang sợ cái gì, qua đêm nay, ở trong phòng này ăn một bữa cơm, chuyện ở cùng Mục An thực sự không thể tiếp tục được nữa, thế nhưng… anh vẫn ôm một tia hi vọng , có lẽ sẽ có biện pháp vẹn toàn cả hai.
Mục An đỏ cả tai, lẩm bẩm nói: “Không nên.”
Du Khâm cúi đầu cười: “Đây là nguyện vọng trong ngày sinh nhật của anh.”
Mục An muốn lườm anh, tiếc là người không ở trước mặt nên khô