Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341599

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1599 lượt.

lá gan lớn liền hỏi ra lời : "Huấn luyện viên, vị bạn học này là em gái thầy sao?"
‘phốc’, cô giáo Diệp một ngụm nước thiếu chút nữa phun ra ngoài. Chẳng lẽ cô ngụy trang được thành công đến thế này? Bọn họ thật không cảm thấy cô so với bọn hộ lớn hơn nhiều? Giả bộ nai tơ có thể đến tình trạng này, doanh trưởng Tất, anh thật chiếm tiện nghi rồi !
Nhất là nhóm nữ sinh kia nghe qua Diệp Dĩ Mạt ‘hào phóng nói như vậy ’, càng thêm tò mò đến không được, vốn cho là kẻ thù, thì ra là anh em, khó trách, em gái đối với anh trai nha, tóm lại là trong lời nói có điểm thân mật. Ưmh, hoá ra là như vậy , họ đã hiểu ~
Tất Tử Thần vốn cũng không tính toán che dấu cái gì, làm lính cũng có thể có bạn gái chứ? Làm lính cũng có thể có vị hôn thê chứ? Làm lính cũng có thể huấn luyện vợ của mình chứ?
"Các em đã đoán sai rồi." Tất Tử Thần cười liếc mắt nhìn học sinh chung quanh, mắt đẹp nhếch miệng lên nụ cười dịu dàng, kéo vừa tay của người, ánh mắt rơi vào trên người cô, êm ái như Bạch Vân. Mười ngón tay đan xen, giọng điệu dịu dàng không thay đổi: "Đây là vị hôn thê của tôi."
‘ phốc. . . . . . ’ đây là tất cả đồng học đang uống nước cùng chung phản ứng. Huấn luyện viên thầy xác định thầy không có lừa gạt thiếu nữ vị thành niên chứ?
Gương mặt cô gái mặt tròn càng thêm đả kích, chỉ là chợt hiểu ra, lẩm bẩm nói: "Khó trách thầy giảng dạy mặt người dạ thú rồi. . . . . ."
Diệp Dĩ Mạt che mặt, sinh viên thời nay năng lực lý giải cũng tốt như vậy?
Nhìn mọi người sáng tỏ mà cười mập mờ, nụ cười cô giáo Diệp bình tĩnh không nén được giận, doanh trưởng Tất càng thêm cười đến rực rỡ: "À? Chúng ta mặt người dại thú?" Nha đầu này, đợi lát nữa cố ý tìm giáo huấn đây?
Cô giáo Diệp vội vàng đứng lên, giả bộ không nhìn thấy ánh mắt người khác chứa đầy ẩn ý, hướng về phía các bạn học khẽ mỉm cười: "Chào mọi người, tôi là đàn chị khóa trên của các em, Diệp Dĩ Mạt, mọi người có thể gọi tôi là Diệp sư tỷ, hoặc là cô giáo Diệp cũng có thể. Ưmh, tôi đã tốt nghiệp tám năm rồi, không ngờ còn có thể cùng mọi người cùng nhau xem cuộc sống đại học, thật đúng là duyên phận, sau này vẫn còn xin mọi người chăm sóc nhiều hơn ~"
Nghe Diệp Dĩ Mạt tự giới thiệu mình, mấy nữ sinh hoạt bát sáng sủa đã sớm cười lên rồi, mỗi một người đều gật đầu nói phải, cũng không phải nói ở nơi xa không thiếu nam sinh hối tiếc thở dài: "Lại là sư tỷ! Còn là bạn gái huấn luyện viên ai!" Nhưng vì sao so với bọn họ nhìn không khác nhiều lắm? Hắn vốn đang mong đợi tới một đoạn tình yêu xinh đẹp trong thời đại học đây này? Đây là tiếng lòng của một vị thiếu niên, chỉ là, chống lại nụ cười của huấn luyện viên nhìn như vui vẻ kì thực giấu giếm ánh mắt sát khí, tất cả các thiếu niên đều thông minh lựa chọn hành quân lặng lẽ, cùng huấn luyện viên giành vợ cái gì, kẻ đần mới làm!
Tất Tử Thần khóe miệng giật giật, được, lúc này mới một ngày thôi, tại sao lại có không ít ‘tình địch’ rồi?
"Tốt lắm, mau dậy, huấn luyện bắt đầu!" Mười phút nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm.
Mọi người vội vàng tập họp, tiếp tục huấn luyện vừa rồi. Vừa đứng đến trong thao trường, Tất Tử Thần lại khôi phục khuôn mặt nghiêm túc, Diệp Dĩ Mạt rõ ràng đều nhìn thấy cô gái đứng bên cạnh thỉnh thoảng hướng tới cô ánh mắt hâm mộ vừa đáng thương rồi.
Đáng thương cái gì? Cô giáo Diệp 囧 rồi. Chẳng lẽ đồng tình cô có bạn trai công và tư rõ ràng này sao? Khụ khụ, đây không phải chứ.
Còn có hơn một tiếng đồng hồ nữa mới kết thúc. Huấn luyện tiếp theo, Diệp Dĩ Mạt lại thật sự có chút theo không kịp, người ngồi lâu dài thiếu hụt vận động, vận động lớn nhất cũng chính là đánh cầu long một chút, đi tản bộ, nếu không phải là cùng Tiểu Thụy nhi cùng nhau luyện tập thân thể bằng cách chạy bộ, lần này thả vào bên dưới ánh nắng mặt trời gay gắt này, váng đầu hoa mắt chắc là không cần phải nói, mất nước vô lực mới là thật khổ sở.
Một tiếng còi vang lên, rốt cuộc cứu vãn cô giáo Diệp thiếu chút nữa mệt mỏi rời chân."Cuối cùng kết thúc . . . . . ." Chung quanh vang lên một mảnh âm thanh than thở.
"Tạm được?" Tất Tử Thần cởi xuống cái mũ, đi tới vịn cô gái nhỏ cũng sắp ngã xuống, Diệp Dĩ Mạt cũng không có khách khí, trực tiếp đem toàn bộ trọng tâm đều dựa trên người anh. Về phần những thứ ước ao ghen tị còn là đồng tình than thở tiếc kia, cô không có cái đó tinh lực đi quản, chỉ có cảm giác mình chân cũng sắp đứt ra rồi!
Tất Tử Thần cau mày nhìn cô gái nhỏ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mặt hồng như vậy, đôi môi lại có chút không bình thường, vừa sờ cái trán, quả nhiên có chút nóng, không phải là trúng gió rồi chứ? Đã sớm nói với cô, không tiếp tục kiên trì được thì ra khỏi nhóm là được rồi, đã có nhiều cái nữ sinh xin nghỉ ngơi, cô lại cứ sĩ diện.
"Có chút bị cảm nắng, trước tiên anh đưa em trở về đã." Bên chỗ anh có thuốc cảm nắng.
"Ừm." Do anh đỡ, Diệp Dĩ Mạt từng bước một đi qua.
Dì quản lý ở ký túc ánh mắt kinh ngạc nhìn, Tất Tử Thần bình tĩnh nửa ôm nửa đỡ một cô gái nhỏ lên lầu.
Đỡ cô ngồi xuống dựa vào giường, Tất Tử Thần động tác rất nhanh lấy