Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1458 lượt.
ra thuốc cảm nắng và nước, đút cho cô uống, lại thay cô bỏ đi đồ huấn luyện dầy cộm nặng nề, cầm khăn lông thay cô lau mặt và cổ, thấy cô yên ổn ngủ thiếp đi, mới xoay người đi đến căng tin.
Mệt mỏi một buổi chiều, đợi lát nữa nha đầu này tỉnh lại nhất định rất đói. Chỉ tội cái dạ dày này, bị uất ức lớn như vậy, không ăn nhiều để bồi bổ lại mới đáng trách đấy.
Diệp Dĩ Mạt mê man, đợi lúc tỉnh lại khắp nơi đã sáng đèn. Vừa mở mắt, thấy chính là người đàn ông ngồi an tĩnh đọc sách bên giường. Cởi đi bộ đồ huấn luyện màu xanh lá, anh mặc áo màu trắng tay, tóc ngắn lưu loát nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, mặt mày dịu dàng ở dưới ánh đèn cũng ấm áp vững vàng, thấy cô tỉnh lại, vội vàng để sách trong tay xuống, ngồi gần lại giống như muốn đỡ cô dậy.
"Đã tỉnh rồi hả ? Có dễ chịu hơn hay không?" May mắn chỉ là bị cảm nắng nhẹ, không nghiêm trọng lắm, uống thuốc nghỉ ngơi sẽ tốt, trong bộ đội thường sẽ có binh lính như vậy, anh đã quen rồi. Chỉ là, vừa nghĩ tới người nằm suy yếu ở kia chính là cô, trong lòng anh liền đặc biệt lo lắng. Biết rõ không có vấn đề gì lớn, nhưng mà một bước cũng không dám rời khỏi cô.
"Ừm, tạm được." Diệp Dĩ Mạt dựa vào giường, buông lỏng bả vai ê ẩm một chút, mở ánh mắt nửa mê man, hít thở một cái, liền không nhịn được cau mày, thế nào lại thúi như vậy? Nha, là cô! Phơi một buổi chiều, trên người tất cả đều là mồ hôi, không thúi mới là lạ chứ!
"Em muốn tắm. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt đỏ mặt, nhỏ giọng lầm bầm. Vừa thối vừa đau, thật không chịu nổi. Cũng chỉ anh không ngại, còn áp sát như thế.
"Được, trước mặc kệ đi, dầu gội đầu cái gì cũng đều ở bên trong đây." Cho nên nói một người độc chiếm một gian tốt, có thể cho bạn gái ngủ lại mà.
Diệp Dĩ Mạt lúc này mới phục hồi lại tinh thần, giương mắt liếc nhìn trên tường, thế nhưng đã hơn mười một giờ. Cô ngủ lâu như vậy? Tất cả đồ của cô đều ở trong nhà khách của trường học, tắm thì lấy đồ ở đâu được? Quy củ trường học cô vẫn biết, vừa đến giờ lầu dưới liền khóa cửa, vào lúc này, chính là cô muốn trở về cũng không thể về đi.
Chỉ là ――― nhìn doanh trưởng đưa tới một cái áo sơ mi trắng, cô giáo Diệp vẫn là nhịn không được khóe miệng giật giật, cái này anh không sợ lại trải qua một lần cảm giác từ núi lửa đến băng sơn nữa sao?
"Cầm một cái màu khác." Diệp Dĩ Mạt mặt đen lại nói.
Tất Tử Thần rất đáng tiếc thở dài, nhìn vợ mặc áo sơ mi trắng cảu anh, loại nguyện vọng này chỉ có thể về sau thực hiện thôi. Lại lật ra một bộ quân trang màu xanh lá tay ngắn, đây coi như là đem người dỗ đi vào.
Ánh mắt rơi vào bát cháo trứng muối cho người ốm trên bàn, Tất Tử Thần mấp máy môi, chỗ dì ở lầu dưới có lò vi song chứ? Nên cầm đi hâm lại thôi.
Diệp Dĩ Mạt tắm xong ra ngoài, toàn thân không được thoải mái. Nửa người trên trống không còn chưa tính, cô vốn cũng không có thói quen gò bó khi ngủ, nhưng nửa người dưới thì. . . . . .
Một cái quần cộc lớn, thật sự không tự nhiên rồi. . . . . . Thật ra mà nói là không có cảm giác an toàn.
Qua loa mà đem bộ đồ mới vừa giặt đi ra ngoài phơi, vừa quay đầu lại, liền gặp được người đàn ông đang cầm hộp cơm đi tới."Tới đây ăn một chút gì, ngủ lâu như vậy, dạ dày cũng sắp không chịu nổi rồi."
"Được ~" phơi bộ đồ cuối cùng, Diệp Dĩ Mạt nghiêng đầu cười trả lời. Đi vào nhà, đóng cửa ban công, đã nghe đến trong nhà tràn ngập mùi thơm.
"Thơm quá ~" khịt khịt mũi, Diệp Dĩ Mạt cười cong cong lông mi nói.
Tất Tử Thần cười nhìn nha đầu rục rịch chộn rộn, đem hộp cơm trong tay đưa cho cô, "Ăn đi, mới vừa tỉnh ngủ không thể ăn quá nhiều dầu mở, ăn chút cháo tương đối tốt."
"Ừm ừm ~" cầm lên cái thìa, cho một thìa to vào miệng, ngon lành là nheo mắt lại, Diệp Dĩ Mạt thõa mãn than thở: "Ăn thật ngon ~~"
"Đúng rồi, còn có chuyện này nói cho em, anh nói với Chính ủy Triệu rồi, ngày mai em không phải đi theo huấn luyện nữa." Tất Tử Thần nhíu mày nhìn cô, như nguyện nhìn thấy nha đầu này một hớp nghẹn sau đó trợn to cặp mắt vui mừng."Cảm kích anh đi?" Tất Tử Thần thò người ra phía trước, buồn cười ngoắc ngoắc chóp mũi của cô.
" Doanh trưởng Tất em yêu anh chết mất!" Diệp Dĩ Mạt rất kích động, không để ý miệng dính đầy dầu mỡ, liền hôn hai cái thật kêu lên mặt của Tất Tử Thần.
". . . . . ." Tất Tử Thần vuốt hai má bóng nhẫy của mình bất đắc dĩ cười, ánh mắt rơi vào trên người cô gái nhỏ vừa thơm xong vẫn tiếp tục húp cháo ngon lành, trừ cưng chiều siết chặt gương mặt của cô, còn có thể làm cái gì?
"Em ăn từ từ thôi, lại không người tranh giành với em đâu ~" Tất Tử Thần nghiêng đầu nhìn khuôn mặt vui mừng của cô, ánh mắt lại lần nữa nhu hòa.
Biết được ngày mai mình không cần phơi ánh mặt trời chói chang nữa cô giáo Diệp tâm tình cực tốt, cái gọi là từ tận trong tâm, lập tức, nụ cười của cô giáo Diệp liền không thể dùng một loại rực rỡ để hình dung.
"Tử Thần, anh có muốn thử một chút không?" Múc một thìa đầy cháo, Diệp Dĩ Mạt nâng lên khuôn mặt tươi cười hướng về phía anh nói.
Tất Tử Thần cười lắc lắc đầu, đưa tay thay cô lau đi vết bẩn nơi khóe miệng, cô gái này, một khi vu