Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1461 lượt.
i mừng, liền quên toàn bộ bộ dáng thục nữ nghiêm cẩn thường ngày, hận không được nhảy lên nói cho toàn thế giới biết cô đang vui sướng. Mấu chốt là, anh nhìn mặt cô cười một cách tự nhiên như vậy, tại sao cảm thấy thỏa mãn như vậy đây?
"Tử Thần ~~" Diệp Dĩ Mạt cười đến không có ý tốt, buông cái thìa trong tay xuống, nghiêng ngồi vào trên ghế, nâng tay liền vòng chắc cổ của anh, "Tử Thần, anh nói hôm nay nếu em không trở về, dì ở dưới tầng có thể cảm thấy anh cậy quyền thiên vị hay không đây?" Nhìn một người nữ sinh vào ký túc xá huấn luyện viên, lại không gặp người ra ngoài, chuyện này không phải trở nên rõ ràng sao?
Tất Tử Thần thẳng thắn vô tư ôm hông của cô, tiện nghi đưa tới cửa, không chiếm cũng uổng, giương nhẹ dưới lông mày, mặt doanh trưởng Tất nghiêm túc: "Đừng hoài nghi tính kỷ luật của Giải Phóng Quân nhân dân! Loại chuyện như vậy là không thể nào xảy ra ~"
"Hả?" Thử đứng dậy, dùng gương mặt cọ xát cằm của anh, cô giáo Diệp cười đến giống như là kẻ trộm: "Vậy cô nữ sinh trong ngực anh này, cô ấy là ai vậy?"
Toàn thân doanh trưởng Tất tản ra hiên ngang lẫm liệt, khí phách thiêng liêng hồn nhiên không thể xâm phạm, mặt mũi càng thêm nghiêm túc đến nông nỗi khiến Diệp Dĩ Mạt muốn cười ra tiếng, người này, có muốn coi thật hay không vậy?
Nhưng là, một giây kế tiếp, cô giáo Diệp cũng biết mình vui quá hóa buồn rồi, hành động phản công của doanh trưởng Tất, chưa từng có thất bại bao giờ! Đưa ra lưỡi, liếm cổ trơn bóng của cô, gương mặt doanh trưởng Tất cười đến thắng lợi: "Nơi này cũng không có nữ sinh, chỉ có vợ chưa cưới của Tất Tử Thần!"
Bị tinh tế thưởng thức một lần, Diệp Dĩ Mạt mới có thể từ miệng sói thoát thân. Vừa rời đi ngực của anh, cô giáo Diệp liền bi phẫn che cổ, người này, không có lưu lại dấu vết gì chứ?
Tất Tử Thần giống như là biết cô đang suy nghĩ cái gì, cười lắc lắc đầu, anh rất chú ý khống chế sức lực, không đến nỗi lưu lại chứng cớ nha.
Chỉ là ――― vào lúc này vừa nhìn, ngược lại không hề phát hiện sai sót gì. Bộ đồ của anh mặc ở trên người cô, cũng không có dáng dấp quá phận, vốn là vóc người cô thon dài, chỉ là con gái vóc người mảnh mai, nơi bả vai này vẫn là tránh không được rơi xuống, rộng lùng thùng, nhìn ngược lại lại có một hương vị khác.
Kéo lại búi tóc bị xộc xệch, trên mặt là dạng lười biếng ngây thơ, quân trang anh tuấn đoan trang, cũng làm cho anh nhìn ra cái phong tình vạn chủng . Tất Tử Thần mấp máy môi phát khô, ánh mắt u ám: "Ăn xong đồ, có muốn ‘vận động’ nữa hay không, ‘vận động ’?"
Cô giáo Diệp cảnh giác trừng anh, người đàn ông này, mới vừa chiếm hết tiện nghi, vào lúc này lại muốn? Sau khi ăn xong thường xuyên vận động, đối với dạ dày không tốt ~
Đem cô đặt nhẹ nhàng ở trên giường, nghe tiếng hít thở nhàn nhạt của cô, Tất Tử Thần không khỏi đưa tay, muốn sờ lên khuôn mặt trắng nõn của cô, nhưng đến một khắc cuối cùng lại từ từ để xuống, hãy để cho cô ngủ thật ngon đi, mệt mỏi một ngày rồi.
Lật người ngủ ở bên kia, Tất Tử Thần cực kỳ cẩn thận mà đem cô kéo vào trong ngực, mùi vị trên người cô vẫn dễ ngửi như vậy, nhàn nhạt nhàn nhạt, mát mẻ lạnh nhạt. Nhìn cô gái nhỏ trong ngực thói quen hướng trong ngực cô chui chui, Tất Tử Thần cong lên khóe miệng, cười đến thỏa mãn mà hớn hở.
Ngày thứ hai, Diệp Dĩ Mạt là bị âm thanh khẩu hiệu sục sôi bên ngoài đánh thức. Mở mắt, trong mắt là ánh mặt trời chói mắt xuyên thấu qua rèm cửa sổ. Ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, thế nhưng đã hơn chín giờ. Quân huấn đã sớm bắt đầu!
Nghiêng người, liền phát hiện toàn thân đau nhức, giống như là bị nghiền nhiều lần qua lại, một thân già sắp rời rạc cả ra. Cau mày đứng lên, chống nạnh, đi tới trước cửa sổ, trong thao trường, tất cả các lớp học đã sớm khí thế ngất trời bắt đầu huấn luyện, phía tây phía bóng mát, hai lớp học ngồi mặt đối mặt, nhìn giống như là ở huấn luyện dã ngoại, từng người ồn ào, các huấn luyện viên khó được khi mặc cho bọn sinh viên náo nhiệt, tự lo đứng ở đó xem kịch vui.
Mở mắt nhìn một chút, Diệp Dĩ Mạt hai ba lần liền đi tìm người kia. Hôm nay nhìn anh không giống như là huấn luyện viên, ước chừng là lại lên làm lãnh đạo, giờ phút này chính thần tình nghiêm túc cùng một vị huấn luyện viên khác nói gì đó. Diệp Dĩ Mạt thấy thế, chỉ có thể im lặng cười, người đàn ông này, càng tiếp xúc với anh, đối với anh lại tràn đầy tò mò nhiều hơn. Đến tột cùng anh là một người như thế nào đây?
Lúc ban đầu gặp mặt lúc săn sóc dịu dàng, sau lại trong điện thoại khôi hài hài hước, lần nữa gặp mặt lại bá đạo uy nghiêm, bí mật chung đụng lúc tùy hứng tính trẻ con, còn có hiện tại, đối mặt với thuộc hạ lại trang trọng có thể tin.
Diệp Dĩ Mạt tựa lên cửa sổ, ánh mắt theo anh sâu kín mà lưu động, đáy mắt, trong lòng, lòng tràn đầy hài lòng, tất cả đều là anh, không có một khe hở.
"Tất - Tử - Thần." Diệp Dĩ Mạt nhẹ môi một chút, một chữ một cái. Người đàn ông này, cô là không trốn thoát rồi, cũng không muốn chạy, lọt vào trong lưới của anh, cô cam tâm tình nguyện