Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1460 lượt.

cũng mỉm cười gật đầu, lúc này mới mỉm cười ngồi xuống chỗ bàn bọn họ.






“Người đàn ông anh tuấn mặc đồ trắng, mặt mày đều là nụ cười nhu hòa thanh nhã, ánh mắt nhắm thẳng vào nơi, chính là cô gái che miệng cười đến dịu dàng này.”
"Được rồi chị dâu, hôm nay em nhớ lời của chị, đến lúc đó cùng doanh trưởng Tất chúng em kết hôn, nhất định phải tới bộ đội làm tiệc rượu đấy ~" Mã Kiêu vui mừng mà cười, thấy doanh trưởng Tất nhìn anh ánh mắt tán thưởng, cái đuôi chó con kia đắc chí liền sáng rõ hơn.
"Được." Diệp Dĩ Mạt mím môi mỉm cười, mặc dù nói không biết lúc nào sẽ gả cho anh, nhưng là kết quả giống như hợp thành một, đó chính là cô đã đem mình định vị là vợ tương lai của anh.
Anh mở miệng một tiếng vị hôn thê, từ ban đầu cô là không biết thích ứng như thế nào đến bây giờ thản nhiên đối mặt, chỉ dùng thời gian mấy ngày.
"Được rồi, buổi chiều còn có huấn luyện, các cậu ăn xong thì nhanh chóng tranh thủ chút thời gian đi nghỉ ngơi đi ~" Tất Tử Thần cười đối với mọi người phất tay, vẫn không quên đối với mọi người thoáng làm ra ánh nhìn lạnh lùng, ý tứ bên trong tất cả mọi người hiểu, quấy rầy thời gian anh và cô dâu ở cùng nhau, lượng huấn luyện tháng sau tăng gấp mười lần!
đi tới, nắm ở hông của anh, vùi đầu đến trên bả vai của anh, âm thanh Diệp Dĩ Mạt có chút buồn bực, không hề như thường ngày nhẹ nhàng linh động: "Em về nhà cũng sẽ nhớ nghĩ tới anh, anh cũng đừng quên em. . . . . ." Anh không về nhà được, vậy thì để cô đến thăm anh. Dù sao ngày nghỉ của cô cũng nhiều, chờ vừa nghĩ liền chạy thẳng tới Nam Kinh là được.
"Được. Tính toán khi nào thì đi?" Tất Tử Thần ở lúc cô nhìn không thấy thở sâu thở ra một hơi, những ngày đi chung với nhau luôn là trôi qua nhanh như vậy, gần đây những ngày này quá khoái hoạt, thế nhưng không có nhận thấy được cô đã tới nơi này hơn mười ngày rồi.
"Đại khái chưa tới hai ngày nữa." Diệp Dĩ Mạt nhẹ giọng lên tiếng, cẩn thận nghe, ước chừng còn có thể nghe ra âm thanh buồn bực trong giọng nói của cô. cô cũng không bỏ được, không giống những cặp đôi khác, chán ngán ở chung một chỗ, đối với bọn họ mà nói, là không thể nào. Thời gian chung đụng không nhiều lắm, cũng làm cho cô càng thêm biết quý trọng, được anh cưng chiều, anh lần nữa bao dung, tất cả cô đều nhìn ở trong mắt. cô đã đem thời gian về nhà lần lữa đẩy về sau, chỉ là không muốn cùng anh tách ra mà thôi.
" Ngày mai anh không xin nghỉ để đi cùng em được. . . . . ." Tất Tử Thần vuốt tóc cô, trong lời nói tràn đầy áy náy, mặc dù đoàn trưởng Trương và Chính ủy Triệu giao nhiệm vụ lãnh đạo quân huấn cho anh, một mặt là mượn cơ hội cho tổ ba tổ bốn nghỉ ngơi, chuẩn bị cho diễn tập quân sự nửa năm sau; mặt khác, cũng là vì cho anh được dễ dàng.
Nhưng mà, nhiệm vụ chính là nhiệm vụ, quyết không thể bởi vì chuyện riêng tư mà ảnh hưởng tiến độ.
"không có việc gì, dù sao ngày mai em cũng ở trong trường học, ngày mai em đi xem các anh quân huấn được chứ?" Diệp Dĩ Mạt ngưỡng mặt lên, cố gắng nở nụ cười sáng lạn, nếu thời gian đi chung với nhau đã không nhiều lắm, như vậy thì phải nắm chặt thời gian đi ~
"Được." Tất Tử Thần xoa tóc của cô, nhẹ nhàng lên tiếng.
"A, hôm nay em cũng không đi về nhé?" Diệp Dĩ Mạt trừng mắt nhìn, gương mặt hồng hồng, có chút ngượng ngùng, lại cố gắng muốn cho tự làm cho đứng đắn chút, mắt to trừng lớn, xinh đẹp như nước trong veo, bộ dáng này, rơi vào trong mắt Tất Tử Thần, là lực hấp dẫn lớn nhất.
Đều nói người không phong lưu uổng tuổi xuân, Tất Tử Thần tự hỏi tuổi xuân của mình kỳ trôi qua cực kỳ tự hạn chế, không ngờ, mà sau khi gặp gỡ người con gái có thể làm cho anh thời thời khắc khắc quăng mũ cởi giáp như vậy.
"Vợ đại nhân muốn ở lại, dĩ nhiên là anh cầu cũng không được ~" Tất Tử Thần nói đùa, thân mật cụng cái trán của cô một cái. Tối hôm qua cô mệt mỏi ngã đầu nằm ngủ, anh ôm cô không dám làm một cử động nhỏ nào, chỉ sợ đánh thức cô, khi tỉnh lại, nguyên cả cánh tay đều bị tê dại .
"không cho nghĩ lung tung, chính là em có lời muốn nói với anh ~" Diệp Dĩ Mạt bĩu môi giải thích, trong lòng lại không được yên, cô nói như vậy, khi anh nghe được, có thể giải thích chính là che giấu hay không đây? Mặc dù trên thực tế, cô cũng không quá quan tâm những động tác nhỏ kia của anh rồi, ăn đậu hũ trộm hương cái gì, thói quen thói quen là tốt.
"Nếu vậy thì để em về phòng lấy đồ đã ~" tựa vào trong ngực anh, Diệp Dĩ Mạt uốn lên lông mày cười nói. Mặc đồ của anh, ưmh, mặc dù vấn đề không lớn lớn, nhưng mà cô có cảm giác trống trải, chột dạ cực kì.
"Được, đợi lát nữa em ở chỗ này đợi lên mạng đọc sách một chút cũng được, anh huấn luyện xong rồi đến tìm em." Ký túc xá công nhân viên chức điều kiện vẫn rất tốt, chẳng những có mạng internet, cũng có cung cấp tạp chí, máy vi tính của anh cũng mang theo tới đây, cho cô chơi trò chơi giết thời gian vậy.
"Máy vi tính của anh à? Người bình thường có thể tùy tiện dùng sao?" Diệp Dĩ Mạt nháy mắt tò mò hỏi. sẽ không dính đến cái gì bí mật quân sư chứ