Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.

o nữa. Từ lúc lần trước bác trai Tất tìm ba đi ra ngoài uống trà một lần sau đó ngược lại ba cô không nhắc lại chuyện giới thiệu người trong đơn vị nữa, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt nhìn cô, vì sao lại tràn đầy rối rắm? Còn luôn thỉnh thoảng nhìn chằm chằm bụng của cô ngẩn người? Diệp Dĩ Mạt 囧 rồi
"Đây là điwwù tất nhiên." Tất Tử Thần rất khéo hiểu lòng người nói: "Đến lúc đó anh sẽ tìm thời gian cùng em về nhà một lần, thế nào cũng phải chính thức ra mắt cô chú chứ." Muốn kết hôn với con gái bảo bối nhà người ta, cũng không phải là dễ dàng như vậy, nhất là có một bố vợ có điểm bất mãn với mình nữa.
Mặt Diệp Dĩ Mạt khéo léo nằm ở trong ngực của anh, còn thoải mái mà ôm ấp anh nữa, rất ấm, mặc dù cái đệm vẫn có chút cứng rắn, nhưng cũng may là có lò sưởi thiên nhiên."Tử thần, tối nay anh không trở về cũng không thành vấn đề sao?" Cũng hơn mười giờ, nếu bây giờ anh chạy trở về, không biết có về kịp hay không đấy.
"Doanh trưởng cho anh nghĩ một ngày rưỡi, trở về trước trưa mai là được." Tất Tử Thần đè người muốn đứng dậy xuống, đem cả cánh tay của cô nhét vào trong chăn, nha đầu này, quả nhiên trên người vẫn không có một chút khí ấm nào, "Hôm nay anh ở lại với em." Cổ nhân có nói, một ngày không thấy, như cách ba thu.Anh và cô, tối thiểu là cách gần trăm năm rồi.
"Khó trách đồ dùng hàng ngày cũng mua hai phần. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt nhỏ giọng mà nói thầm.
"Cái gì?" Tất Tử Thần cười đến gần bên tai của cô, hơi thở ấm áp thẳng tắp phả vào trên mặt, "Thời gian không còn sớm, chúng ta nghỉ ngơi chứ?" Thật ra thì, trước khi ngủ, tiến hành vận động anh cũng không ngại đâu. Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, còn là người mình tâm tâm niệm niệm yêu, nếu không có chút ý tưởng gì, vậy anh không phải Liễu Hạ Huệ chuyển thế chính là địa phương kia có vấn đề, Tất Tử Thần tự nhận mình đều không phải hai loại người kia, cho nên anh rất có ý tưởng.
Nha đầu này còn không kiêng dè, cả người cứ như vậy dựa lưng giạng chân ở trên người anh, cọ qua cọ lại, đây không phải là quyến rũ trực tiếp sao?






Cả đêm quấn quýt si mê, tất nhiên không cần nhiều lời, lực chiến đấu của doanh trưởng Tất, cô giáo Diệp đã sớm có thể nghiệm, không tới lúc cô khổ khổ cầu xin tha thứ, thì anh không sẽ không buông tha cho cô.
"Tử Thần. . . . . ." Ngày thứ hai, khi Diệp Dĩ Mạt tỉnh lại đã hơn chín giờ, người bên cạnh, đồng hồ sinh học nhiều năm như vậy, ngay từ trước lúc trời sáng đã thức dậy, trong chăn nơi chỉ lưu lại dấu vết mờ mờ của một người nằm qua.
Diệp Dĩ Mạt khoác áo khoác, kéo dép bông đi ra ngoài, cũng không phải cô lo lắng anh sẽ để một mình cô nơi ở chưa quen thuộc này, anh nói được nghỉ phép một ngày rưỡi, vậy nhất định sẽ theo cô đến lúc cuối cùng, chỉ không biết được, anh dậy sớm như vậy để làm gì.
"Đã tỉnh rồi hả ?" Tất Tử Thần đang ngồi ở trong phòng khách xem báo chí, mới vừa rồi đi mua thức ăn, thuận tiện mua một phần tờ báo buổi sáng. Vốn là muốn cùng cô đi dạo chợ bán thức ăn bên này một chút, cũng để cho cô quen thuộc một chút, chờ sau này dọn qua cũng không đến nỗi không biết đường. Chỉ là thấy cô ngủ ngon lành như vậy, liền không nỡ đánh thức cô dậy. Nhất là, trong nháy mắt kia khi thấy cô lật người một cái, nơi cổ lộ ra dấu vết màu hồng, càng làm cho anh quên hết mọi thứ đi, chợ bán thức ăn cái gì, đợi sau này hãy nói đi, dù sao cũng sẽ không chạy, bây giờ trọng yếu nhất là hãy để cho Tiểu Mạt nhà bọn họ ngủ một giấc thật ngon, tối hôm qua, tối hôm qua giống như đã làm cho cô mệt mỏi rồi.
Người đàn ông hiều năm không ăn mặn, bình thường đến nhìn thấy con muỗi đều là đực, thật vất vả tìm được nàng dâu như hoa như ngọc này, theo đuổi hồi lâu, rốt cuộc ăn vào trong miệng rồi, mùi vị còn chưa có nếm hết, đã phải trở về. Doanh trưởng Tất đây muốn bao nhiêu kìm nén thì có bấy nhiêu kìm nén mà, muốn hỏi trại phó bị kìm nén, xui xẻo nhất là ai ? Xin phỏng vấn đám binh sĩ doanh pháo binh trinh sát đi, bọn họ có quyền lên tiếng nhất.
"Lúc nào vậy?" Tất Tử Thần có chút ghen tị, bạn trai cũ, nhất là bạn trai đầu tiên liên lạc với bạn gái của mình, cho dù ai cũng sẽ không thật vui vẻ nói hoan nghênh chứ? Chỉ là, Tiểu Mạt cũng thản nhiên thương lượng cùng anh như vậy, tất nhiên anh cũng không thể có vẻ hẹp hòi được, mặc dù anh đã quên cái người tên là Hướng Dương trông như thế nào rồi, chỉ nhớ, người đàn ông này, đã làm cho anh rất khó chịu.
"Chính là tháng trước, trưởng lớp nói chủ bút của công ty anh ấy đã từ chức, anh ấy không tìm được người thích hợp, liền nghĩ đến em." Cô học lịch sử, nhưng lúc học đại học cũng cùng mấy bạn học làm tạp chí, quyển tạp chí kia hôm nay vẫn còn đang phát hành ở trường học cũ, Hướng Dương là chủ bút, mà Phó Chủ Biên, chính là cô.
"Chuyện này em tự mình quyết định đi." Tất Tử Thần cúi đầu hôn mi tâm của cô một cái, mặc dù Hướng Dương làm anh khó chịu, nhưng mà phản ứng của Tiểu Mạt làm cho anh mừng rỡ, cô đã bắt đầu suy tính đổi công tác rồi, đổi đến nơi này, bên cạnh anh.
"Em cũng còn chưa nghĩ ra, cho