Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.

hà nho nhỏ có bóng dáng ấm áp của anh.
" Chừng nào thì em tới đây một lần, chúng ta đi xem phòng ốc một chút, sau đó nhanh chóng lắp đặt toàn bộ thiết bị, vấn đề cũng không lớn."
"Chờ qua tháng thi này, em sẽ đi qua một chuyến." Diệp Dĩ Mạt lên tiếng, hôm nay nếu ba không nói cô còn chưa có nghĩ tới, vốn cho là ba và dì Trần đều coi trọng bọn họ, cho nên anh cho là khi ba biết bọn họ muốn kết hôn sẽ vỗ tay ăn mừng, ai biết phút cuối cùng ba cô lại đổi ý chứ?
Cho nên nói, phải tìm cơ hội thẳng thắn nói chuyện cùng ba. Không thể đợi báo cáo kết hôn được phê chuẩn rồi, ba còn một chút tin tức cũng không biết đấy.
"Tiểu Mạt, chú Diệp để anh nói chuyện cho, ngày xưa còn có con rể tới cửa cầu hôn đấy, anh cũng làm như thế một lần." Tất Tử Thần cố làm ra vẻ buông lỏng nói, trong lòng lại nói thầm, lực chiến đấu của lão gia tử nhà anh không có yếu đi chứ?
"Được rồi, em biết rồi, anh nhanh nghỉ ngơi đi, hôm nay lên đường lại bận bịu cả ngày rồi anh hãy ngủ một giấc thật ngon nhé." Diệp Dĩ Mạt nhẹ giọng dặn dò.
"Yes Sir, anh nghe lời vợ anh. Vợ đại nhân cũng ngủ ngon nhé." Tất Tử Thần cười giỡn nói: "Vợ à, em cúp máy trước đi."
Diệp Dĩ Mạt khẻ nở khuôn mặt tươi cười, nghe lời anh cúp điện trước. Nhào vào trên giường của mình, ga giường mới vừa thay không còn mùi vị của anh, Diệp Dĩ Mạt lại giống như còn có thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt trên người anh, nhạt đến nỗi không ngửi được mùi thuốc lá, còn có hỗn hợp mùi nước cạo râu và dầu gội đầu, nhẹ nhàng mà sung sướng, giống như anh vậy.
Tất Trọng Tường đối với con trai duy nhất của mình, nói không kiêu ngạo đó là giả, từ nhỏ đến lớn, tiểu tử thúi này vẫn luôn làm bá vương ở trụ sở quân đội, bướng bỉnh có bướng bỉnh, nhưng anh không chỉ dùng nắm đấm, càng thêm dùng thực lực để những đứa bé khác phục tùng, cho dù là thành tích ở trường học hay là trình độ được hoan nghênh trước mặt giáo viên, đứa nhỏ này vẫn luôn là người nổi bật.
Đều nói cha con là kẻ thù, tiểu tử thúi này lại lớn lên càng không nghe lời, để cho anh đi học trường quân đội, thế nhưng không nghe lời bọn họ lại điền nguyện vọng một trường đại học nổi tiếng ở thủ đô, còn dám bốn năm cũng không về nhà, hại ông bị vợ mình trách tội bốn năm liền, vừa nhắc tới con trai liền oán ông.
Sau lại cũng không biết chuyện gì xảy ra, tốt nghiệp đại học xong, tiểu tử này ngược lại không nói một tiếng nào đã ghi danh vào trường quân đội, còn không cho người khác biết anh là con trai của quân trưởng Tất.
Anh muốn có cốt khí ông sẽ thành toàn cho anh, Tất gia từ trên xuống dưới, không có một người nào giúp anh. Không ngờ, tiểu tử này thế nhưng cũng lăn lộn đội gió đạp mưa, tốt nghiệp ưu tú trường quân đội, liên trưởng trẻ tuổi nhất, sĩ quan có tiền đồ nhất.
Làm cha con hơn 30 năm, đứa con trai này duy nhất chưa từng bị ăn đòn của ông, đại khái là ấy là lần đi gặp con gái của lão Diệp. Vốn cho là lần này anh cũng chỉ qua loa, ai biết tiểu tử này sau khi trở về lại cười nói ấn tượng không tệ?
Sau đó, Tiểu Trương trong bộ đội gọi điện thoại đến nói cũng biết tiểu tử này đang nói yêu đương, bạn gái là một cô gái rất xinh đẹp, ông biết, tiểu tử này thật sự thích nha đầu Tiểu Mạt này, nếu không anh sẽ không để cho tất cả mọi người đều biết, tiểu tử thúi này, luôn luôn cực kì có chủ kiến.
Để cho ông kinh ngạc chính là cuộc điện thoại ngày hôm qua. Tiểu tử này vừa nói lên liền một câu ‘ba’, là ông biết khẳng định không có chuyện tốt.
Quả nhiên.
Cháu nội?
Hừ hừ?Cháu nội? Thế nhưng lại bảo ông giúp một tay đi thúc giục thúc giục kết quả báo cáo kết hôn, nói là sợ cháu nội ông đợi không kịp ? Tiểu tử thúi này! Ai u này, nhiều năm như vậy rốt cuộc tiểu tử thúi này đã làm một việc khiến ông hài lòng rồi!
"Lão Diệp à, này hai đứa trẻ cũng đều không nhỏ, tôi thấy vẫn nên tranh thủ thời gian xử lý sự tình đi thôi." Tất Trọng Tường cười híp mắt nói với Diệp Kiến Quốc.
Diệp Kiến Quốc rất buồn bực, con gái của ông muốn kết hôn, tại sao ông làm ba lại là người cuối cùng biết? Ban đầu ông còn tưởng rằng tiểu tử thúi này là một người đàng hoàng chứ, nhìn dáng dấp khác suy nghĩ nhiều!
Dò xét thấy mặt chiến hữu cũ ở đối diện đen lại, Tất Trọng Tường vội vàng rót ly trà cho ông, vì cháu nội tương lai, muốn ông nội này làm gì cũng được: "Lão Diệp à, hai nhà chúng ta cũng không xa, về sau chúng ta có thể thường xuyên ngồi chung uống trà đánh cờ nha, sau này Lý Mân và Trần Hạnh cũng có thể cùng nhau trò chuyện tán gẫu, phụ nữ bọn họ nói chuyện phụ nữ, hai ông già chúng ta thì uống trà của chúng ta."
Dừng một chút, lại bổ sung: "Về sau lễ mừng năm mới hai nhà chúng ta có thể cùng nhau ăn cơm nha, sau này có đứa cháu gái, hai chúng ta một ngày đổi phiên một, thay phiên chăm sóc, ông thấy thế nào?"
Phải đấy, cũng đã bắt đầu bàn đến vấn đề chăm sóc cháu nội cháu ngoại rồi đấy.
Diệp Kiến Quốc nhéo lông mày suy tính thật lâu, cuối cùng cũng nói: "Cháu ngoại bảo bối một tuần lễ bốn ngày tôi trông, ba ngày ông trông."
Tất Trọng Tường nghẹn họng, lão Diệp này quá ác, thế nhưng dùng cái nà