Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Đời Có Duyên

Trọn Đời Có Duyên

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.

rong hình là cô gái mắt ngọc mày ngài, nụ cười rực rỡ, tóc dài ngang vai buộc lên sạch sẽ, lộ ra cái trán trơn bóng, một đôi mắt thật to cong thành đường cong đẹp mắt, sau lưng ánh mặt trời màu vàng kim chiếu Tulip rực rỡ, nhưng cũng không che giấu được ánh sáng nơi đáy mắt của cô bé kia.






Là cô.
Khi cô hai mươi tuổi, tràn trề sức sống như vậy, tràn đầy tinh thần phấn chấn, con ngươi trong sáng như vậy, còn tràn đầy ước mơ đối với tương lai. Năm ấy, Côn Minh và dì Trần chụp ảnh cho cô, sau lưng là một mảnh hoa hướng dương rực rỡ, đó chính là cảnh mà dì Trần thích nhất.
"Làm sao anh có tấm hình này?" Diệp Dĩ Mạt chợt xoay người nhìn về phía anh, con ngươi trong sáng chăm chú nhìn thẳng vào anh.
Tất Tử Thần nhướng nhướng mày, đứng lên, vừa cầm áo khoác ngoài treo trên giá, vừa trả lời: "Em trai em cho anh." Thật ra thì không chỉ một tấm, anh còn xem qua rất nhiều hình khi còn bé và thời đại học của cô, nhưng mà cô có rất ít hình một mình, hầu như đều chụp chung cùng người nhà và cùng bạn bè, tìm được tấm hình này, Lý Thụy còn khoe khoang rất lâu.
Khi ấy, nụ cười rực rỡ, trong con ngươi kia, là sáng lạng và mạnh mẽ mà anh chưa từng thấy. Cô bây giờ, dịu dàng bình thản, trên mặt toàn là nụ cười nhẹ nhàng bình thản.
"Chính là nghĩ, ra cửa nhờ vả bạn bè, lời này thật đúng là không sai. . . . . ." Diệp Dĩ Mạt nghiêng đầu cười, hết sức thuần lương vô tội.
Cuối cùng hai người nhìn trúng một bộ 120 thước vuông ba phòng ở, trong gian phòng lớn trừ ra một góc làm thư phòng nhỏ của cô, hai gian phòng nhỏ khác, một về sau để lại cho đứa bé, còn lại thì làm phòng khách.
Bạn học của Tất Tử Thần cũng trượng nghĩa, chỉ lấy giá vốn, khiến Diệp Dĩ Mạt lần nữa cảm thán , thì ra là cô thật tìm được thế hệ nhà giàu thứ hai thâm tang bất lộ.
"Được rồi, phòng ốc cũng xem xong rồi, hôm nay còn định đi đâu chơi không?" Hai người dùng nửa ngày để chọn nhà mới, Tất Tử Thần cũng có chút cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, dĩ nhiên cũng vì làm quyết định căn nhà nhỏ của hai người mấy năm sau thậm chí mấy chục năm sau.
"Không có gì muốn chơi, nếu không, chúng ta đi xem căn phòng chúng ta được phân chứ?" Diệp Dĩ Mạt quay đầu lại nhìn anh, cười dịu dàng.
"Được, nơi đó gia cụ cái gì cũng đều có rồi, tối nay em ở lại đó cũng được." Tất Tử Thần nhận lấy balo trong tay cô, lôi kéo cô đi vào siêu thị, nếu như ở chỗ đó, vẫn phải mua chút đồ dùng hàng ngày.
Đến lúc đó vừa nhìn, Diệp Dĩ Mạt có chút hối hận mới vừa rồi đã làm hợp đồng nhà ở, nói là phòng ốc xây những năm tám mươi, nhưng mà bên trong được sửa chữa cũng không tệ lắm, tối thiểu có tám phần mới, ban đầu lúc chủ nhân đi, rất nhiều gia cụ cũng đều để lại, nếu mà dọn dẹp sạch thật ra thì cũng là ổ nhỏ rất thoải mái.
Tất Tử Thần thấy mặt cô hận không được đảo ngược thời gian, không khỏi cười đưa tay ngắt gương mặt của cô, nha đầu này, lại muốn nhiều thôi.
"Phòng này lấy ánh sáng không tốt lắm, hơn nữa không có ban công mà em thích, dù sao tiền để trong ngân hàng cũng rỉ sắt, còn không bằng khiến chúng nó ra ngoài vì kích thích tiêu phí mà cống hiến đấy." Thay vì nói là đối với phòng ốc bất mãn, chẳng bằng nói là muốn một để cho cô hài lòng với nhà mới, vừa nghĩ tới sau này bọn họ sẽ có được một căn nhà nhỏ ấm áp mà thư thích, trong lòng của anh liền không nhịn được ảo tưởng, sáng sớm mỗi ngày, cô gái dịu dàng yên tĩnh ôm đứa bé đứng ở cửa sổ mắt tiễn anh đi làm, đến buổi tối, đứa bé vui sướng chạy về phía cửa nghênh đón anh, mà giương mắt, thấy chính là bóng dáng cô vợ nhỏ cười tủm tỉm bưng món ăn đi ra phòng bếp, ấm áp như vậy.๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n
Hai người vùi ở trên giường xem ti vi, nơi này khác với ổ nhỏ của Diệp Dĩ Mạt , trong phòng cũng có TV. Diệp Dĩ Mạt ôm lò sưởi thiên nhiên hình người, cười đến mặt thỏa mãn. Những ngày không có anh, cô thường bị đông cứng mà tỉnh, cho dù dùng túi chườm nóng, mở máy điều hòa không khí, cả người cô giống như vẫn không có ấm áp. Trước kia không có thói quen có lò sưởi thiên nhiên lớn là anh thì cũng thôi đi, hôm nay hưởng thụ qua đã mấy lần, lại trở lại cái chăn lạnh lẽo ban đầu, cảm giác này liền hoàn toàn khác biệt. Ngạn ngữ nói, từ tiết kiệm mà vào xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ mà vào tằn tiện thì khó, lời này thật vẫn không sai.
"Tiểu Mạt, báo cáo kết hôn đã phê xuống, khi nào chúng ta đi lấy giấy chứng nhận đây?" Tất Tử Thần chơi đùa ngón tay của cô, cằm chôn ở hõm vai của cô.
"Nhanh như vậy sao?" Diệp Dĩ Mạt giật mình, không phải nói tối thiểu phải mấy tháng sao? Chẳng lẽ cải cách rồi hả?
Lông mi Tất Tử Thần cong lên, đoán chừng bí mật ông cụ thúc giục rất nhiều lần đi, nếu không lúc chính ủy Triệu đem phê chuẩn kết hôn đưa cho anh, không phải nét mặt ngậm bồ hòn( âm thầm chịu đựng) như vậy, nhất định là ông cụ bí mật khai báo cái gì rồi.
"Em còn phải nói trước một tiếng với người trong nhà đã." Diệp Dĩ Mạt chần chờ nói, lần này tới Nam Kinh cô cũng chưa nói với ba cô, cũng không biết bây giờ thái độ của ba cô như thế nà