Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1054 lượt.
i này cô không biết, sau đó cũng không có gặp lại nữa. Hắn ta đứng ở cửa sổ, quay lưng về phía cô, ánh sáng mặt trời chiếu hắt lên người hắn, như là bừng sáng lên.
Hắn ta vẫn không có quay đầu, thanh âm cực kỳ lãnh đạm, “Hứa tiểu thư, tôi là phụng mệnh mà đến. Muốn nhờ cô đáp ứng tôi một việc?”
Cô đuứng, híp mắt nhìn về bóng dáng hắn: “Anh là ai?”
Người nọ nói: “Tôi là ai cũng không quan trọng, cô cũng không cần biết. Cô chỉ cần biết một việc là đủ rồi.”
Cô lạnh lùng hỏi lại: “Cái gì?”
Người nọ nói: “Nhớ kỹ, không được gặp Diệp Anh Chương nữa!” Cô giật mình đứng im một chỗ, nửa ngày không nói gì. Cô lúc này ngay cả gan muốn giết Diệp Anh Chương cũng có, nói gì mà gặp anh!
Người nọ tiếp tục nói: “Nhớ kỹ đừng bao giờ gặp nữa. Nếu như cô không làm như lời nói, không ai có thể cam đoan cha cô ở trong tù sẽ xảy ra chuyện gì đâu!”
Cô rùng mình một cái thật mạnh: “Anh có ý gì?” Người nọ vẫn duy trì ngữ khí như thường : “Tôi cũng không có ác ý gì. Chỉ là rất đơn giản muốn cô nhớ kỹ, nhớ thật kỹ mà thôi.”
Người nọ sau khi nói xong, cũng không để cho cô có thể tỏ vẻ gì, trực tiếp sai người ta đưa cô đi. Người nọ nói chắc chắn như vậy, cô sẽ không gặp lại Diệp Anh Chương nữa.
Đúng vậy, từ đó về sau, mãi cho đến khi ra tù, cô không có một mình gặp qua Diệp Anh Chương dù chỉ một lần. Cho dù là lúc ra tòa chịu phán quyết, cô cũng không có liếc mắt nhìn anh lấy một cái.
Cô ôm Tiểu Bạch, cảm giác ấm áp chân thật như vậy. Cô từ từ bật cười: “Tiểu Bạch, chúng ta không cần người khác thương hại —- không cần sự thương hại của người khác, phải không?” Tiểu Bạch nhìn chủ nhân của chính mình đích , “Gâu gâu” hai tiếng, như là trả lời.
Cô giơ tay lau đi gì đó ướt át trên má, mỉm cười nói với Tiểu Bạch: “Nào, Tiểu Bạch —- chúng ta đi tắm rửa đi.”
Giờ phút này Hứa Liên Trăn ngồi ở ngoài ban công, liếc mắt một cái nhìn lại, như trước cách đó không xa là bờ cát cùng mặt biển màu lam —- điều duy nhất không giống chính là, ánh mặt trời vùng nhiệt đới đang chiếu rọi lên người cô.
Nghe nói đây là một hòn đảo nhỏ do tư nhân khai phá. Dừa nước, bờ cát, nước biển, còn có một dãy lại một dãy những nóc nhà nhỏ màu trắng độc lập nhau— quả thật là một nơi nghỉ ngơi rất tốt.
Lần đó sau ngày ăn cơm ba hôm, Hạ Quân liền sắp xếp xe tới đón cô. Thời điểm mà cô đến bên máy bay tư nhân, hắn đã muốn tới rồi. Thật ra đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn ăn mặc thư thái như vậy, áo sơmi màu trắng hưu nhàn, cổ áo gập xuống, quần màu vàng nhạt, trên cổ tay cầm một cái áo gió màu đen. Cô chỉ liếc mắt một cái, liền dời ánh mắt đi. .
Cô và hắn tới đảo nhỏ trước. Tưởng Chính Tuyền cùng Diệp Anh Chương so với bọn cô đến muộn hơn nửa ngày.
Cô và hắn cùng ở trong một căn phòng nhỏ. Mà dĩ nhiên Tưởng Chính Tuyền cùng Diệp Anh Chương ở trong một căn phòng khác. Cái này cô có muốn phản đối cũng không có quyền. Mà hắn lại chỉ thản nhiên nhìn cô một cái, nói: “Diễn trò cũng phải diễn như thật.” .
Cho dù cô có không hiểu luật phát, cô cũng biết. Nếu là ba cô bị anh bắt đi mà nói, nhẹ thì chung thân, nặng thì bị bắn chết. Cô đánh cuộc một lần —- đánh cuộc là anh vẫn còn một chút yêu cô —–
Nhưng mà bản thân anh lại không chịu. Anh chậm rãi lắc đầu, ánh mắt kiên định như vậy: “Không. Liên Trăn, em hẳn là hiểu rõ trắng đen phải trái——” Cô không cần biết cái gì trắng đen, cũng không cần biết cái gì là phải trái. Cô chỉ cần ba ba của cô bình an, anh có thể tốt đẹp, cô và anh cái gì cũng không thay đổi, cái gì cũng tốt cả —–
Chẳng qua hết thảy chỉ là hy vọng xa vời của cô mà thôi . . .
Anh hiên ngang lẫm liệt như vậy: “Cho dù em nổ súng, anh cũng sẽ không thả ba ba em đi đâu.” Nước mắt của cô “ào ào” tuôn xuống, dùng tay tùy tiện lau khô, sau đó đứng lên, dựa vào sự ngu đần của chính bản thân mình, giơ súng chỉ thẳng vào anh: “Anh có thả hay không—”
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân hỗn độn, có người kêu: “Mau! Đừng để cho Hứa Mưu Khôn chạy thoát—-” cô liếc mắt nhìn anh một cái, tất cả đều là cầu xin —— anh chỉ là chậm rãi quay đầu đi chỗ khác —— có người phá cửa ra, cô không biết làm thế nào mà có thể bóp cò—– hết thảy tựa hồ chỉ như một giấc mơ, mãi cho đến hiện tại giây phút ngắn ngủi kia đối với cô mà nói vẫn chỉ là một mảnh trống rỗng . . .
Cô chỉ biết là thời điểm mà cô tỉnh lại, máu tươi từ cánh tay phải của anh chậm rãi tuôn xuống —- có người từ phía sau tập kích cô, đoạt súng trong tay cô ra, áp cô nằm sấp trên mặt đất—
Hiện giờ, cư nhiên cách ba năm. Vết thương trên cánh tay anh, từ lâu đã tạo thành một vết sẹo—–
Cái gì gọi là giật mình như mộng. Đại khái chính là đây đi. Nếu không phải tự trải qua mà nói, bọn họ hẳn là chẳng ai tin. Cô và anh đã từng thực sự tay trong tay, năm ngón tay đan vào nhau đi trên những con ngõ nhỏ —- tay kéo tay, cùnh uống một ly trà sữa trân châu, cùng nhau thưởng thức những thứ đồ ăn vặt ven đường——
Chỉ nhoáng một cái, có lẽ chỉ còn bọn họ là bằng chứng cuối cùng.
Bất quá kia hết thảy cũng là