Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1055 lượt.
ơ hồ nghe được thanh âm Tưởng Chính Nam trở về phòng, cô ở trong phòng một mình, khóa trái cửa, lại vẫn cảm thấy bất an. Nhìn trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ, thanh thản giống như một loại hấp dẫn khôn cùng. Cuối cùng quyết định đi ra bên ngoài shoping. .
Trên bãi cỏ có người còn đứng ở đó sớm hơn cô, giống như đang đợi người. Hơn nữa rõ ràng là đang chờ cô . . . .
Ánh mắt Diệp Anh Chương nồng đậm khó hiểu, ngóng nhìn cô. Côi lựa chọn không thèm chú ý đến, xoay người nghĩ muốn quay về nhà gỗ. Diệp Anh Chương hỏi: “Liên Trăn, thế nào em lại cùng một chỗ với Tưởng Chính Nam?”
Diệp Anh Chương tiến lên, ôm lấy cánh tay của cô “Em — em thật sự cùng một chỗ với Tưởng Chính Nam?” Liên Trăn dùng sức nghĩ muốn xả cánh tay của anh ra, Diệp Anh Chương nắm thật chặt, cô không giãy ra được . . .
Anh ngăn cản đường đi của cô: “Em có biết Tưởng Chính Nam là ai không? Em có biết mình đang chơi với lửa không hả?”
Rốt cuộc cô cũng ngẩng đầu lên đối diện với tầm mắt của anh, ánh mắt lạnh như băng, ngay cả ngữ điệu cũng lãnh đạm: “Cảnh sát Diệp, xin hỏi chuyện này có liên quan đến anh sao?” Diệp Anh Chương giống như bị người ta hung hăng đấm một quả, sắc mặt dần dần trắng bệch: “Đúng, không có liên quan với tôi —”
Dừng một chút, anh mới lại nói: “Em sẽ không cho rằng Tưởng Chính Nam anh ta thực sự ở cùng một chỗ với em chứ, cùng em kết hôn sao?” Cô cụp tầm mắt, che đậy ý nghĩ trong mắt: “Đây là chuyện của tôi.”
Diệp Anh Chương vội la lên: “Em điên rồi sao? Em có biết anh ta từng có bao nhiêu đàn bà không, em cho là anh ta động lòng với em sao? Bất quá anh ta chỉ là đùa giỡn em mà thôi. Em chơi không nổi trò chơi này đâu!” Lại thấy Liên Trăn như là nghe được một câu chuyện nực cười nhất thế gian vậy, không ngừng cười khanh khác ra tiếng, hơn nửa ngày mới ngừng. .
Liên Trăn ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao khóa chặt anh, một chữ một chữ nói: “Tưởng Chính Nam anh ta có không đối tốt với tôi, cũng sẽ không bắt tôi cùng với baba tôi vào tù. Cảnh sát Diệp, anh nói xem có đúng không?”
Máu trên mặt Diệp Anh Chương tựa như bị người ta hút cạn. Anh lùi về phía sau từng bước. Khóe miệng cô vẫn thản nhiên cười như trước: “Xin hỏi cảnh sát Diệp có thể buông tay không?”
Diệp Anh Chương vẫn như trước túm lấy cô không chịu thả ra, dừng ở cô nói: “Liên Trăn, em sẽ không biết đâu, anh là thực sự yêu em. Lúc trước anh cũng là bất đắc dĩ bị ép buộc. Ba ba em là tội phạm, anh là cảnh sát —-”
Cô một mực mỉm cười, chính là ý cười kia lại băng lãnh đến tận đáy mắt, lại trằn trọc tới đuôi lông mày: “Cảnh sát Diệp tôi đã không còn giá trị lợi dụng gì. Anh không cần phải đóng kịch nữa. Bằng bấy năm rồi, có mệt hay không a?”
Ý cười trên mặt cô lạnh lẽo như nước, xoay người mà đi, để mặc anh ngây ngốc tại chỗ. Anh là cảnh sát, cha cô là tội phạm, anh bắt cha của cô đúng là nhiệm vụ. Nhưng mà, cô thì sao, anh lừa cô thì sao?
Cô từng toàn tâm toàn ý với anh, mà anh đâu?
Cô xoa xoa đầu, chậm rãi ngồi xuống sofa phòng khách. Không khí bên trong tựa hồ có chút khác thường, cô vội ngẩng đầu, Tưởng Chính Nam đứng ở cửa sổ cách đó không xa. Hết thảy mới vừa rồi ước chừng hắn đã nhìn thấy hết . . .
Bữa tối được tổ chức trên bãi cỏ. Có đầu bếp đặc biệt ở bên cạnh chế biến thức ăn ngon cho bọn họ. Ngẩng đầu đó là bầu trời màu lam như nhung tơ, vô số chấm nhỏ như lạc mà tô điểm trong đó, ánh sáng rực rỡ.”
Tưởng Chính Nam xắn tay áo bắt tay vào nướng cá, ngẩng đầu hướng Liên Trăn mỉm cười: “Đến đây, thử một miếng xem tay nghề nướng cá của anh nào.” Nói xong, đã muốn đem cá nướng đưa tới bên miệng Liên Trăn. Liên Trăn không dám liếc nhìn sắc mặt của Tưởng Chính Tuyền và Diệp Anh Chương, vội há miệng cắn một miếng. Tưởng Chính Nam cố tình tỏ ra rất hưng phấn, có chút mong đợi đánh giá của cô: “Thế nào?”
Liên Trăn gật đầu tỏ ý không tồi. Tưởng Chính Nam nhếch miệng cười, khóe mắt cùng cánh môi vô cùng dịu dàng: “Sườn cừu của em nướng cũng không tồi đâu.”
Liên Trăn không thể không thừa nhận, khi người này cười lên, khuôn mặt rạng rỡ chói lóa, khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng. Lời ám chỉ rõ mười mươi của Tưởng Chính Nam vẫn văng vẳng bên tai, cô có ngốc đến đâu cũng biết phải làm như thế nào, liề cúi đầu cắt một miếng, đưa cho hắn.
Hình ảnh hai người ngọt ngào như vậy, Tưởng Chính Tuyền ở một bên nhìn thấy, không khỏi hướng Diệp Anh Chương nháy mắt mỉm cười, hai tay Diệp Anh Chương nắm chặt dao dĩa, bởi vì dùng hết sức mà gân xanh nổi lên. .
Hắn giống như chưa nghe thấy gì, ánh mắt dừng ở dãy chữ trên tờ báo, như bị hấp dẫn vào đó. Hứa Liên Trăn nhẹ nhàng thở ra, đang muốn nâng bước, chỉ nghe thấy thanh âm lạnh nhạt của hắn truyền đến: “Ngày mai lên máy bay, quay về Lạc Hải.” .
Bước chân của cô dừng một chút, không có quay đầu lại. .
Trở về Lạc Hải, hết thảy lại khôi phục như cũ. Cô ở tại biệt thự bờ biển tiếp tục cuộc sống của cô. Khi Tưởng Chính Nam lật trang báo, trong đầu đột nhiên có một ý nghĩ xâm nhập, là một câu thành ngữ: “Vô thanh vô