XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trọn Kiếp Yêu

Trọn Kiếp Yêu

Tác giả: Lý Tiếu Tà

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1961 lượt.

g, tất cả chưa tới hai mươi người. Đàn ông tụ tập thường uống rượu, nhưng bởi vì Hoa tiên sinh không uống rượu nên mọi người mang quà mừng đến, trò chuyện vài câu với anh. Tuy nhiên, đến cuối cùng, mọi người vui vẻ ở dưới, không khí rất náo nhiệt, Hoa tiên sinh một mình ngồi ở vị trí chủ nhân. Chiếc ghế trạm khắc hình long phượng, làm từ loại gỗ có độ tuổi mấy trăm năm, màu sắc tối thẫm, bên trên phủ tấm lông chồn màu trắng. Hoa tiên sinh ngồi ở đó, lặng lẽ uống trà, dáng vẻ lạnh lẽo cô quạnh.
Nhìn đám đàn ông vô tư, Cố Lâm càng nghĩ càng bực. Thật ra hôm nay ai cũng biết Tam tiểu thư không tham dự tiệc sinh nhật, trong lòng Hoa tiên sinh không vui, người nào dám đi sai một bước, kết cục sẽ như Anh Thất hôm Trung thu. Do đó, ai nấy đều giả bộ ngốc nghếch.
Cả đại sảnh chỉ có Tùy Viễn thoải mái nhất. Anh nói đùa với Trần Dữ, cá cược lúc nào Hắc tử mới ngủ đông. Sau đó, đám huynh đệ bị khơi gợi hứng thú. Trần Dữ rút viên đá mang theo bên mình, mọi người xúm lại, Hoa tiên sinh dường như cảm thấy không tồi, đi đến xem bọn họ đánh cược.
Trần Dữ bảo Hoa tiên sinh đặt cược. Anh đảo mắt qua đám đông, miệng mỉm cười nhưng không lên tiếng. Mọi người bắt đầu hô ầm lên.
Trong lúc ồn nào náo nhiệt, Cố Lâm đột nhiên cầm ly rượu, đứng bên cạnh chiếc ghế chủ nhân. Thấy Đại đường chủ chuẩn bị phát biểu, mọi người đều im lặng như tờ.
Cố Lâm chỉ hứng ánh mắt về một người: “Hoa tiên sinh …”.
Hoa Thiệu Đình cướp lời cô: “Hôm nay cô còn chưa tặng quà cho tôi, tôi đang chờ đây”
Mọi người phụ họa: “Đại đường chủ chu đáo nhất, chắc chắn sẽ tặng tiên sinh món quà tiên sinh thích”.
Tùy Viễn chợt biến sắc, đi về phía Cố Lâm nhưng cô đã ngẩng đầu uống cạn ly rượu, dốc chiếc ly trống không, cười nói: “Món quà tôi tặng, chắc tiên sinh không để vào mắt”.
“Cố Lâm, cô từng nhớ tôi từng nói gì với cô không?” Hoa Thiệu Đình chăm chú quan sát viên đá, đột nhiên hỏi một câu. Mọi người không dám thở mạnh.
Tùy Viễn kéo tay Cố Lâm.
Đám đông đều đổ dồn ánh mắt về phía Cố Lâm, mặt cô nóng ran. Không biết có phải do chất cồn kích thích hay vì nguyên nhân khác, trong đầu cô toàn là câu nói của người đàn bà đó.
Bùi Hoan từng nhắc cô, đừng sợ Hoa Thiệu Đình. Kể từ hôm đó, Cố Lâm luôn muốn đánh cược một lần. Cô muốn biết, rốt cuộc Bùi Hoan dựa vào cái gì mà không sợ Hoa tiên sinh.
Cô cũng có thể làm được điều đó.
Cố Lâm thấy Hoa Thiệu Đình đối xử với Bùi Hoan chẳng khác gì những người phụ nữ khác, cũng không cho chị ta mang thai. Vì vậy, Cố Lâm nhận định… có lẽ do người đàn bà đó ở bên Hoa tiên sinh quá lâu, lâu đến mức trở thành thói quen, giống như Hoa tiên sinh thích trầm hương vậy.
Con người bị mất món đồ vốn luôn ở bên mình sẽ canh cánh trong lòng một thời gian.
Đối với Hoa tiên sinh, Bùi Hoan chưa chắc đã quan trọng như mọi người tưởng.
Ngọn lửa từ đáy lòng Cố Lâm theo chất cồn bốc cháy ngùn ngụt. Cô yên lặng nhìn Hoa tiên sinh, từ tốn mở miệng: “Hoa tiên sinh, món quà của Cố Lâm là một lời nói thật lòng. Từ nay về sau… Cố Lâm nguyện ở bên Hoa tiên sinh suốt đời”.
Đám đông sững sờ, không ai ngờ Cố Lâm dám bày tỏ tình cảm trước bao nhiêu người như vậy.






Hoa Thiệu Đình vẫn dán mắt vào viên đá trên tay. Nghịch một lúc, anh quay sang người bên cạnh: “Chú đi đánh bóng viên này xem có bao nhiêu phần trăm là nước … Theo tôi, đừng mở viên này thì hơn”.
Vừa nói, anh vừa đưa viên đá cho Trần Dữ. Trần Dữ bị chấn động bởi câu vừa rồi của Cố Lâm, ngẩn ra một lúc mới có phản ứng, Hoa tiên sinh đang nói với anh ta về viên đá. Anh ta vội cầm lấy.
Cố Lâm vẫn nhìn chằm chằm Hoa Thiệu Đình, không một chút e ngại.
Hoa Thiệu Đình không để ý đến cô, cười cười với những người khác: “Các chú cứ uống đi”.
“Hoa tiên sinh!”
Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Tốt xấu gì Tùy Viễn cũng là bác sĩ tư của Hoa tiên sinh. Bao nhiêu năm qua, Tùy Viễn có công rất lớn, chắc chắn Hoa tiên sinh sẽ nể mặt anh ta.
“Được thôi.” Hoa tiên sinh lại cúi xuống, Hắc Tử từ trong tay áo anh thò đầu ra ngoài, sau đó trườn ra, quấn vào cổ tay anh.
“Trần Dữ, chú lại đây.” Hoa Thiệu Đình cất giọng trầm trầm.
“Hoa tiên sinh …”
“Tùy Viễn muốn chịu phạt thay Đại đường chủ, vậy thì hãy làm theo luật đi.”
Cố Lâm vốn đã hoàn toàn tuyệt vọng, nghe Hoa tiên sinh nói vậy, cô càng ý thức được anh thật sự tức giận. Cô vội đẩy Tùy Viễn: “Anh ta chỉ là bác sĩ, làm sao chịu đựng nổi… Là tôi làm sai, là tôi mộng tưởng hão huyền… Tiên sinh hãy trừng phạt tôi, chuyện này không liên quan đến Tùy Viễn”.
Hoa Thiệu Đình không nhìn cô: “Trần Dữ, đánh”.
Bên cạnh có người đi tới, kéo Tùy Viễn đến bên bờ tường, giữ chặt hai tay anh ta.
Trần Dữ sợ đến mức lắp bắp: “Hoa tiên sinh! Tùy Viễn không giống chúng ta… sẽ không chịu nổi trận đòn… Hơn nữa, anh ta còn từng cứu mạng tiên sinh…”.
Con rắn độc trên tay Hoa Thiệu Đình đột nhiên thè lưỡi, phát ra âm thanh ghê rợn. Trần Dữ hoảng sợ lùi lại phía sau một bước, lập tức ngậm miệng. Anh ta nhìn anh trai bằng ánh mắt khẩn cầu, n