Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.
muốn nói thôi.” Cố Lâm dõi mắt về phía phòng mổ: “Tiên sinh không chỉ có mình Tam tiểu thư”.
Hoa Thiệu Đình cười, tựa người vào thành ghế, nhắm nghiền mắt. Một lúc lâu sau, lâu đến mức Cố Lâm cho rằng anh sẽ không nói chuyện, anh đột nhiên trả lời: “Nhưng cô ấy chỉ có một mình tôi”.
Không ai lên tiếng, hành lang vô cũng tĩnh mịch. Hoa Thiệu Đình chợt nhớ tới vừa rồi, trên đường đến bệnh viện, Bùi Hoan đã tỉnh lại. Ban đầu, tâm trạng của cô rất kích động, làm anh phải giữ chặt tay chân cô, không cho cô chạm vào vết thương.
Bùi Hoan khôi phục ý thức nhưng vẫn không thể nói ra lời. Cuối cùng cô mới nhìn rõ anh.
Sau khi nhìn thấy anh cô nhắm mắt. Hoa Thiệu Đình không hỏi cũng không an ủi, chỉ im lặng ôm cô vào lòng, Bùi Hoan trở nên yên tĩnh cho tới khi đến bệnh viện.
Lúc bác sĩ đưa Bùi Hoan vào phòng mổ, Hoa Thiệu Đình vén tóc cho cô, nói với cô tất cả không sao rồi, bây giờ cô phải tiến hành phẫu thuật. Bùi Hoan gật đầu, vẫn không nói một lời.
Gần ba tiếng rưỡi đồng hồ sau, ca mổ cuối cùng cũng kết thúc.
Bùi Hoan được đưa về phòng bệnh. Hoa Thiệu Đình đợi bác sĩ để hỏi thăm tình hình. Đối phương cho biết: “Quan trọng nhất bây giờ là vấn đề hồi phục. Tình trạng gân thịt bị rách tương đối nghiêm trọng, may mà không nhiễm trùng. Ca mổ khá thành công, nhưng sau này chức năng bàn tay sẽ bị hạn chế, ngoài ra cần phục hồi ngoại khoa. Có thể phục hồi đến mức độ nào… rất khó kết luận chính xác”.
Hoa Thiệu Đình vẫn ngồi ở sofa. Anh ho hai tiếng, ngước mắt nhìn bác sĩ: “Thế nào gọi là khó kết luận chính xác?”.
Hai bác sĩ không dám lên tiếng, ngập ngừng một lúc tìm cách giải thích: “Chỉ cần cố gắng…. cuộc sống hằng ngày không có vấn đề gì, nhưng cầm vật nặng hay vận động mạnh chắc chắn bị ảnh hưởng”.
Lúc này, Tùy Viễn đến giải vây: “Tam tiểu thư tỉnh rồi, anh mau đi thăm cô ấy, để tôi nói chuyện với bác sĩ.”
Hoa Thiệu Đình đứng dậy, dặn dò Cố Lâm: “Cô hãy theo sát tình hình. Cô ấy không nằm viện, hai ngày nữa tôi sẽ đưa cô ấy về. Bảo bọn họ sắp xếp mọi thứ ở nhà, bao gồm cả việc phục hồi sau phẫu thuật. Mời hai bác sĩ này tới Lan Phường”.
“Vâng ạ.”
Một mình Hoa Thiệu Đình đi vào phòng bệnh của Bùi Hoan. Bên trong vô cùng yên tĩnh, buổi chiều tà vốn u ám, sau khi kéo rèm cửa sổ, bên trong không có chút ánh sáng.
Tay Bùi Hoan để yên một chỗ, thuốc tê cục bộ vẫn chưa hết công hiệu nên cô không cảm thấy đau. Đến lúc này, cô đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Nghe như tiếng bước chân, cô liền quay người lại. Hoa Thiệu Đình ngồi xuống cạnh giường, cả hai im lặng hồi lâu. Sau đó, anh đứng dậy bật đèn ở đầu giường, cuối cùng họ cũng thấy rõ đối phương. Anh nhìn cô thở dài. Bùi Hoan giơ tay trái không bị thương về phía anh.
Mặt cô bị đánh đến sưng húp, bây giờ trông đỡ hơn một chút. Bùi Hoan nói nhỏ: “Anh hãy ôm em đi”.
Hoa Thiệu Đình vuốt ve từng ngón tay Bùi Hoan rồi nắm chặt. Nhưng anh vẫn không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn cô. Bùi Hoan không thể kìm nén, cất giọng nghẹn ngào: “Em sợ… anh mau ôm em đi”.
Hoa Thiệu Đình thuận tay kéo Bùi Hoan vào lòng. Mặt cô áp vào cổ anh, mùi trầm hương quen thuộc trên người anh khiến cô không thể kiềm chế, hít một hơi sâu, đồng thời ôm chặt anh, chết cũng không buông tay.
Hoa Thiệu Đình lại thở dài, vỗ nhẹ lưng cô, mãi mới nói một câu: “Có tôi ở đây, không sao đâu”.
Bùi Hoan gật đầu nhưng vẫn im lặng. Cô vùi mặt vào người anh, không thể kìm nén giọt lệ, khiến áo anh dần ướt một mảng.
Hoa Thiệu Đình biết cô thật sự sợ hãi, nhưng trước hoàn cảnh nguy hiểm, cô vẫn cắn răng chịu đựng. Đây chính là nha đầu quật cường mà anh nuôi lớn khôn.
Bùi Hoan túm áo Hoa Thiệu Đình, cất giọng run run: “Ngoài cánh tay, sau khi em ngất đi… họ đã làm gì em?”.
Anh vẫn nói bình thản, nhưng ngữ khí chắc chắn, không dễ hoài nghi: “Không sao, không xảy ra chuyện gì”.
Cuối cùng, Bùi Hoan cũng ngẩng đầu, mặt cô giàn giụa nước mắt, tay trái ôm miệng. Hoa Thiệu Đình kéo tay cô: “Khóc đi…. Em đừng ép bản thân”. Anh lặp lại câu vừa rồi: “Có tôi ở đây, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, em nghe rõ chưa?”.
Bùi Hoan gật đầu, im lặng ngồi trên giường. Hoa Thiệu Đình nhìn người phụ nữ khóc không thành tiếng này, cuối cùng hôn lên trán cô: “Bùi Bùi, em cũng nên nghĩ cho tôi một chút”.
Nghe anh nói vậy, Bùi Hoan hoàn toàn suy sụp, càng khóc dữ dội hơn.
Hoa Thiệu Đình vô cùng thương xót. Bắt gặp bộ dạng này của cô, anh cũng sắp phát điên. Nhưng anh không thể thả lỏng bản thân, anh còn phải chống đỡ thay cô. Cô sợ hãi, anh vẫn phải trấn tĩnh.
Hoa Thiệu Đình cúi thấp người, áp mặt mình vào mặt Bùi Hoan, nói nhỏ bên tai cô: “Nếu em muốn tùy hứng, hãy trực tiếp cầm dao đâm tôi, đừng bao giờ để tôi chứng kiến cảnh tượng tương tự một lần nữa”.
Bùi Hoan nhắm mắt gọi: “Anh cả”.
Hoa Thiệu Đình mỉm cười: “Tôi tạo quá nhiều nghiệp chướng nên cuộc đời này mới tiêu tùng trong tay em”.
Hai mươi năm nay, ngoài Bùi Hoan, không ai dám gọi thẳng tên Hoa tiên sinh. Lúc còn bé, cô không phân biệt lớn nhỏ. Đến khi trưởng thành, cô lại được anh cưng chiều. Khi nào có mặt người