Tác giả: Lý Tiếu Tà
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
nên cô phải chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của mình.
Đám súc sinh bắt đầu chụp ảnh, Bùi Hoan đau đến mất đi tri giác.
Đêm mưa bão năm nào, cô cũng như bây giờ, bị ấn trên bàn mổ của khoa phụ sản. Khi tâm trạng con người vượt quá giới hạn, nó sẽ bị ép phải tự bảo vệ. Mọi ý nghĩ trong đầu vỡ vụn, cô có cảm giác sống không bằng chết. Chỉ là lần này, cô không mở miệng, bởi vì la hét hay khóc lóc cũng vô dụng.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động cực lớn, tiếp theo là tiếng súng nổ.
Bây giờ là xã hội pháp trị chứ không phải thời xa xưa. Dù ở khu nhà kho của thành nam cũng không ai dám hung hăng giữa ban ngày ban mặt như vậy. Vì vậy khi tiếng súng vang lên, người ở trong phòng đều sững sờ.
Bầu không khí hưng phấn nguội lạnh trong giây lát. Phúc gia ném máy ảnh xuống giường, ra hiệu thuộc hạ cầm súng đi theo ông ta xuống dưới xem xét tình hình. Nhưng ông ta vừa mở cửa, đối phương đã xông vào phòng. Mấy chục người bao vây kín tầng hai, không cần nói cũng biết người của Phúc gia ở tầng dưới đã bị xử lý, thậm chí một câu cũng chẳng kịp thốt ra miệng.
Một cô gái trẻ xuất hiện ở ngoài cửa. Phúc gia còn chưa kịp phản ứng, cô đã khống chế ông ta.
Cô túm đầu ông ta đập mạnh vào bờ tường, tuy đầu óc choáng váng nhưng ông ta vẫn tỉnh táo.
“Các người…”
Cô không lên tiếng, gương mặt lạnh lùng không hề phù hợp với độ tuổi của cô. Từ đầu đến cuối chưa đầy ba phút, người của Phúc gia ở trong phòng đã bị hạ gục hoàn toàn.
Cửa nhà kho lại một lần nữa bị đẩy ra, một người đàn ông đi vào. Anh bước đi rất vội vàng, tay bịt mũi, như thể không chịu nổi mùi máu tanh nồng nặc khắp không gian.
Máu từ trán chảy xuống mặt Phúc gia, che mất tầm nhìn của ông ta. Ông ta ra sức vùng vẫy: “Các người là ai?”.
Cố Lâm nói với người đàn ông vừa đi lên tầng hai: “Hoa tiên sinh, chúng tôi đã tìm thấy rồi, là căn phòng này”.
Nghe danh xưng đó, đầu Phúc gia nổ tung. Ông ta bám vào tường, định làm điều gì đó nhưng cô gái ở sau lưng lại một lần nữa đập đầu ông ta vào tường. Lần này, ông ta thậm chí không thể kêu thành tiếng.
Hoa Thiệu Đình đảo mắt một vòng, sắc mặt anh ngày càng lạnh lẽo. Tất cả mọi người đều không dám ho he.
Mười mấy phút trước đó, Cố Lâm lao vào Hải Đường Các nói cho anh biết, người của Tưởng Duy Thành không cho thuộc hạ của Trần Phong theo dõi Tam tiểu thư. Cô ta tốn nhiều công sức mới biết hôm nay có kẻ ra tay với Tam tiểu thư. Hoa Thiệu Đình đã tìm ra thành nam trong khoảng thời gian ngắn nhất.
Anh dừng lại ở cửa, lên tiếng: “Cố Lâm, cô hãy canh chừng ở đây”.
Nói xong, Hoa Thiệu Đình liền đi vào phòng.
Hoa Thiệu Đình chưa bao giờ nghĩ, trên đời này tồn tại chuyện gì có thể ngăn được anh. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, anh đột nhiên dừng bước.
Bùi Hoan nằm trên giường, áo bị xé rách tả tơi. Tay phải của cô bị con dao đâm xuyên qua, cắm xuống ván giường. Máu từ cánh tay chảy thành dòng xuống đất.
Đây là Bùi Bùi của anh, sinh mệnh của anh.
Nhát dao như đâm thẳng vào lồng ngực Hoa Thiệu Đình, khiến anh đau đớn khôn cùng. Nhưng hai mươi năm lăn lộn giúp anh trấn tĩnh và lý trí hơn người. Anh thử lay gọi Bùi Hoan nhưng nỗi đau quá lớn khiến cô không hề có phản ứng, đã rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.
Hoa Thiệu Đình nhanh chóng kiểm tra thân thể cô. Đám người cặn bã định chụp ảnh khỏa thân để sau này uy hiếp cô. Áo lót của cô bị tháo tung, riêng quần vẫn còn nguyên vẹn. Hoa Thiệu Đình cởi áo khoác cuộn người Bùi Hoan vào trong. Anh đồng thời đá văng chiếc máy ảnh. Ở giây tiếp theo, ngoài hành lang vang lên tiếng động lớn, Cố Lâm đã đập vỡ máy ảnh.
Người đàn ông ở trong phòng nhẹ nhàng dặn dò, thuộc hạ đứng ở cầu thang lập tức nhường lối.
Bác sĩ tư của Hoa Thiệu Đình đã xử lý qua vết thương của Bùi Hoan, giục anh mau chóng đưa cô đi bệnh viện. Hoa Thiệu Đình gật đầu: “Sẽ đi ngay đây, anh cứ ra ngoài trước đi”.
Tưởng Duy Thành vội vàng chạy lên tầng trên. Trên đường đến nơi này anh đã đoán ra ngọn nguồn. Mặc dù rất sốt ruột và lo lắng nhưng anh ép bản thân trấn tĩnh. Thấy Phúc gia nằm ở cửa, anh đi tới giẫm mạnh lên cổ tay ông ta, khiến đối phương kêu thất thanh.
Trong phòng chỉ có ba người, Hoa Thiệu Đình bế Bùi Hoan ngồi ở cạnh giường.
Bắt gặp bộ dạng thảm hại của cô, Tưởng Duy Thành liền đi nhanh tới, cúi thấp người muốn xem vết thương của cô.
Hoa Thiệu Đình cầm con dao của Phúc gia chỉ thẳng vào đô